Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bé gái mặc váy công chúa đang ngồi trên chiếc ghế cao ở bàn ăn, gào khóc trong vòng tay bảo mẫu, vừa khóc vừa lắc đầu quầy quậy. Bảo mẫu sốt ruột, một tay ôm cô bé, tay kia cầm thìa, múc từng thìa cơm đút nhưng đều bị Kỳ Kỳ lắc đầu né tránh. “Con không ăn! Con không muốn ăn!” Cô bé lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không chịu ăn, cứ khóc mãi không thôi. Bình thường Kỳ Kỳ không phải là đứa trẻ hay mè nheo khóc lóc, Đàm Trinh Tịnh không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Ống kính xoay lại, hướng về phía người đàn ông. Camera quay được anh đang mặc bộ vest phẳng phiu, cà vạt chỉnh tề, rõ ràng là trang phục chuẩn bị đi làm. Anh day trán, vẻ mặt nghiêm túc nói với cô: “Trinh Tịnh, có thể phiền em đến biệt thự ven hồ một chuyến được không? Hôm nay Kỳ Kỳ không hiểu sao cứ khóc lóc không chịu ăn, nói là chỉ khi nào em đến mới chịu ăn.”
Quả nhiên anh vừa dứt lời, Kỳ Kỳ nghe thấy ba đang nói chuyện điện thoại với cô thì vội vàng chạy tới chen vào trước ống kính, cười toe toét vẫy tay với cô: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ đến chơi với Kỳ Kỳ được không?” (Lưu ý: Nguyên tác vẫn là “cô giáo Đàm”, nhưng đã kết hôn, Kỳ Kỳ gọi “mẹ” sẽ hợp lý hơn).
Nhiếp Tu Tề một tay cầm điện thoại, tay kia bế Kỳ Kỳ lên, để cô bé ngồi trên khuỷu tay mình, kiên nhẫn dỗ dành: “Sao có thể làm phiền mẹ chứ? Kỳ Kỳ ngoan nghe lời ăn cơm xong rồi tự chơi được không?”
Kỳ Kỳ quay đầu đi, cái môi nhỏ trề ra đến mức có thể treo được cả bình dầu, vẫn còn đang hờn dỗi: “Con không muốn! Con chỉ muốn mẹ thôi!”
Nhiếp Tu Tề nhìn về phía ống kính với vẻ mặt đầy khó xử. Đàm Trinh Tịnh đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, không suy nghĩ nhiều mà quyết định đến đó ngay. Vẻ mặt Nhiếp Tu Tề lộ rõ sự vui mừng thấy rõ. Anh thả Kỳ Kỳ xuống, đi sang một bên, nói với cô qua điện thoại: “Em ở nhà đợi nhé, anh bảo Tiểu Lý qua đón em.”
Lúc ngồi trên xe đến biệt thự ven hồ, Đàm Trinh Tịnh cau mày suy nghĩ suốt quãng đường, luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Vừa xuống xe bước vào biệt thự, Kỳ Kỳ đã lao vào lòng cô. “Mẹ ơi!”
Cô vừa đến thì Kỳ Kỳ lập tức ngoan ngoãn ăn cơm, như thể cơn mè nheo ban nãy chưa hề tồn tại. Cô bé kéo tay cô đến bàn ăn, muốn ăn cùng cô. Đàm Trinh Tịnh vuốt mái tóc đen mềm mại của cô bé, lắc đầu nói: “Mẹ ăn rồi, Kỳ Kỳ mau ăn đi.”
Kỳ Kỳ lại bĩu môi như sắp khóc. Bảo mẫu đứng bên cạnh vội nháy mắt ra hiệu cho Đàm Trinh Tịnh. Đàm Trinh Tịnh đành cầm đũa lên. Cuối cùng, dưới sự dỗ dành kèm theo lời nói dối, Kỳ Kỳ cũng ăn xong bữa trưa. Bảo mẫu lau mồ hôi, dọn dẹp bát đĩa rồi cảm kích nói: “Thưa bà, cảm ơn bà đã đến, nếu không hôm nay cô chủ chắc phải nhịn đói rồi.” (Lưu ý: Cách xưng hô “cô giáo Đàm” không còn phù hợp, đổi thành “bà” để thể hiện sự tôn trọng).
Ăn cơm xong, Kỳ Kỳ lại muốn kéo Đàm Trinh Tịnh lên phòng cô bé chơi búp bê. Đúng lúc này, một bóng người đàn ông xuất hiện ở góc cầu thang. Nhiếp Tu Tề vẫy tay gọi Kỳ Kỳ. Cô bé không cam lòng đi tới. “Làm xong hết bài tập chưa?” Người đàn ông hỏi.
Kỳ Kỳ ủ rũ đáp: “Chưa ạ…”
“Đi làm bài tập mau, làm xong rồi mới được chơi. Mẹ sẽ ở đây đợi con.”
Kỳ Kỳ ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời nhìn về phía Đàm Trinh Tịnh: “Mẹ ơi, mẹ sẽ đợi con chứ? Đợi con làm xong bài tập sẽ dẫn mẹ đi chơi búp bê!”
Dù thế nào đi nữa, Đàm Trinh Tịnh cũng không thể từ chối ánh mắt mong đợi của Kỳ Kỳ, đành phải gật đầu. Kỳ Kỳ reo lên vui sướng rồi chạy vào phòng làm bài tập, để lại Đàm Trinh Tịnh một mình đối mặt với Nhiếp Tu Tề.
Nhiếp Tu Tề xắn tay áo sơ mi lên, cố nén nụ cười nơi khóe môi, làm động tác mời cô. “Đến phòng làm việc ngồi một lát đi.”
Ngồi, hay là “làm”? (Chơi chữ, “ngồi” và “làm” đồng âm)
Đợi đến khi vào phòng làm việc rồi, cuối cùng Đàm Trinh Tịnh cũng vỡ lẽ âm mưu của anh. Kỳ Kỳ khóc lóc ầm ĩ gì chứ, toàn là cái cớ… rõ ràng là muốn lừa cô đến đây. Người đàn ông này đã quen dùng mánh khóe rồi.
Trên chiếc bàn đọc sách bằng gỗ đàn hương bày la liệt tài liệu và sách vở, lúc này đều bị anh gạt hết xuống sàn. Eo cô bị anh giữ chặt, hai chân gập lại ngồi trong lòng anh. Váy cô bị anh vén lên, một ngón tay luồn xuống dưới, chạm vào nơi mềm mại. “Này, anh làm gì thế…” Cô giãy giụa trong vòng tay anh.
Vừa theo anh vào phòng làm việc đã nghe tiếng cửa khóa trái. Sau đó cô bị anh kéo vào lòng, ngồi lên ghế. Trong phòng làm việc yên tĩnh, tiếng động nhỏ nhất cũng trở nên rõ ràng. Một cúc áo của Nhiếp Tu Tề bị cô kéo đứt. Yết hầu anh khẽ động, những nụ hôn tới tấp rơi xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận