Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bọn họ hoàn toàn không cần thiết như vậy.

Một thời gian ngắn nữa, đợi giống đực khác chuyển xong đồ đạc, quân phòng thủ cũng sẽ toàn bộ rút lên đây.

Bên ngoài không ngừng có giống đực hình thú chạy qua chạy lại mang theo những túi đồ lớn.

Xà Kỳ cũng để cho một thú nhân ăn uống cùng sưởi ấm dưỡng sức, vừa đến thời điểm sẽ để hắn chạy xuống thông báo cho Ý Hiên ra lệnh rút quân. Còn ngồi diễn giải tình hình với Đàm Ngư để cô chuẩn bị chữa thương cho giống đực chiến đấu.

“Xà Kỳ.” Đàm Ngư nhớ ra điều gì đó, kéo Xà Kỳ lại một góc: “Tôi có ý này.”

Trong hang động của Ý Hiên có không ít tre.

Đều là Ý Hiên tìm về theo ý cô. Hắn cũng chỉ cho rằng sẽ để cô chơi đùa, còn chưa biết tác dụng thật sự của nó đâu. Đàm Ngư nói cặn kẽ cho Xà Kỳ, làm thế nào để vót tre, gắn cọc gỗ. Còn dặn dò hắn đào sẵn vài cái bẫy.

Như vậy khi bọn họ rút quân về đây sẽ có thể chặn đứng bầy sói.

Số giống đực ở đây không nhiều.

Bốn người thay phiên nhau, mỗi đợt hai người ra ngoài đóng rào chắn. Còn lại giống cái khỏe mạnh đều tới giúp vót tre.

Đến khi bẫy và rào đều gần xong, lương thực cũng vừa hay được chuyển hết lên hang trú ẩn.

“Xà Kỳ, thông báo rút quân mau!” Đội trưởng phụ trách chuyển đồ sau khi thấy người cuối cùng vác đồ lên, vội vàng đứng từ xa thông báo.

Thú nhân “đưa thư” kia cũng lập tức chạy đi.

Đợi toàn bộ rút về nơi này cũng đã là chiều tối.

“Ý Hiên!” Đàm Ngư lo lắng chạy xung quanh tìm, bọn họ vẫn đang bận đếm người. Có không ít thú nhân giống đực bị thương nghiêm trọng được khiêng về đặt qua một bên động, giống cái của họ ngồi bên cạnh khóc lóc thảm thiết.

“Không ai tử vong, có điều có hơn chục thú nhân giống đực đang bị thương nặng.” Xà Húc báo cáo lại.

Ý Hiên vẫn còn giữ sắc mặt nghiêm trọng, thấy Đàm Ngư chạy tới lập tức dãn ra: “Sao em lại ra đây? Vào trong đi, ngoài cửa hang lạnh lắm.”

Trên đường rút chạy, bọn họ để lại trên đường thật nhiều máu tươi, vẫn cần phải có thú nhân đi xóa dấu vết.

“Mau…mau phân cho em vài giống đực khỏe mạnh, chúng ta cần sơ cứu cho bọn họ. “Đàm ngư không có tâm tư nói chuyện tình cảm lúc này, vội vàng kéo tay Ý Hiên.

Nếu còn không nhanh chóng giúp bọn họ sử lý vết thương, cho dù họ không chết vì mất máu cũng chết vì nhiễm trùng. Cho dù thân thể thú nhân giống đực vô cùng mạnh mẽ, nhưng nhìn sơ qua cũng thấy vết thương sâu tới tận xương.

Ý Hiên gật đầu.

Hai thú nhân vạm vỡ lập tức chạy tới giúp đỡ, cộng thêm Tây Lệ Á rất thành thạo. Lần lượt lần lượt cầm máu cho từng người, da thú dính đẫm máu được để gọn gàng trong chậu đá. Giống cái người thân của bọn họ lập tức nhanh nhẹn đem ra suối nóng giặt giũ.

Lần lượt hết những người bị thương nặng.

“Bé con, trước tiên ăn đã.” Thấy mọi việc đã dần ổn thỏa, Ý Hiên đem đến hai miếng thịt lớn cho Đàm Ngư: “Đừng để quá sức, ăn rồi tính tiếp.”

Đàm Ngư vẫn còn muốn tiếp tục băng bó.

“Đừng lo, giống đực khỏe mạnh lắm, cô ăn trước đi.”

“Phải, mau ăn đi đã.”

Giống đực tự có tôn nghiêm của giống đực, không thể để một giống cái mệt mỏi chăm sóc mình.

Thời gian dài ở cùng bọn họ trong cùng hang động, mỗi ngày đều có thú nhân ra ngoài canh gác, nhờ có hàng rào Đàm Ngư nghĩ ra.

Mùa đông năm nay, bọn họ phá lệ không có bất kì thú nhân nào tử vong.

Còn chào đón không ít sinh linh mới.

“Mùa Xuân!”

“Xuân đến rồi!”

Sáng sớm, Đàm Ngư còn đang mơ màng ôm Ý Hiên ngủ đã nghe thấy tiếng thét vui sướng của hàng loạt thú nhân ôm giống cái của mình chạy ra cửa động. Đợi cô hoàn toàn mở mắt ra đã bị Ý Hiên cuốn ra ngoài,

Tuyết hôm qua còn trắng xóa, dày đặc.

Hiện tại đã biến mất như chưa từng tồn tại, bên dưới lớp cỏ non xanh mơn mởn mới nhú lên, cành cây cũng đâm ra những chồi non tươi mới, giống như được tái sinh từ bàn tay của thần chết.

“Có đẹp không?” Ý Hiên cọ cọ vào người Đàm Ngư, thuận tiện đẩy cô lên bục đá cao gần đó.

Đàm Ngư bị choáng ngợp trước cảnh tượng này, vô thức gật đầu.

Lúc này toàn bộ tộc rắn quay người lại, dưới ánh mặt trời rực rỡ cúi người trước mặt Đàm Ngư. Hành động đột ngột này khiến cô thụ sủng nhược kinh, vội vàng muốn leo xuống. Bên cạnh Ý Hiên vẫn để đuôi đỡ Đàm Ngư, nhưng lại không cho phép cô xuống.

“Đừng ngại, đây là nghi lễ của tộc chúng ta!” Tây Lệ Á đứng bên cạnh Ý Hiên nói vọng lên: “Là tôn vinh người có đóng góp lớn nhất trong tộc.”

Từ lúc Ý Hiên trở thành tộc trưởng, ở vị trí này không phải hắn thì cũng chỉ có thể là Tây Lệ Á.

Năm nay lại khác biệt.

Một giống cái nhỏ bé vậy mà đem tới thay đổi trong tộc vô cùng lớn.

Không những có thể cải tử hoàn sinh, còn giúp cho bọn họ toàn vẹn sống sót qua mùa đông. Trước đây, khi Ý Hiên mang giống cái này về, bọn hò bề ngoài giữ phép tắc nhưng không phải là không có bất mãn. Dù sao ai cũng hi vọng tộc trưởng sẽ ở bên một giống cái thật khỏe mạnh, duy trì giống nòi mạnh mẽ.

Qua mùa đông này, trong lòng họ chỉ còn lại sự nể phcuj cùng kính trọng.

Bên trên Đàm Ngư bị hành động này làm ngượng ngùng, đỏ giống như một con tôm luộc. Vừa được thả xuống liền trốn vào một góc, quay lưng lại với tất cả mà chuyên tâm gập lại da thú. Gập xong liền rũ nó ra gập lại từ đầu.

“Nhớ đối xử tốt với con bé.” Tây Lệ Á vỗ vai Ý Hiên, sau đó cùng Xà Húc, Xà Kỳ về hang động.

Ý Hiên chỉ đơn giản gật đầu một cái.

Nhìn bóng hình nhỏ nhắn của người con gái trong hang.

Hắn dùng trăm phương ngàn kế mới có thể lừa về, đương nhiên phải giữ cô ở bên cạnh cả đời

Bình luận (0)

Để lại bình luận