Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn dĩ đã định giả vờ đáng thương, nhưng càng nói chuyện càng làm nội tâm Tô Mộng Đình Thành xúc động, mà lời nói tràn đầy vẻ không cam lòng cùng bất bình của chính mình quả thật có sức dao động truyền tải đến Ôn Nguyên Thái, khiến ông ta không còn cách nào khác phải nhìn kỹ lại cô một lần nữa, lông mày nhíu lại: “Cô, cô nói gì? Đây là tất cả những gì cô đã trải qua từ khi đến nhà tù này?”

“Đúng thế… hức…”

Tô Mộng Đình khóc đến mức nước mắt lã chã, dáng vẻ cực kì đáng thương, như thể ý nghĩ cầu xin cái chết đêm hôm đó thực sự quay trở lại.

Vừa thút tha thút thít, Tô Mộng Đình vừa ngửi được mùi hương thuộc về đàn ông của quản ngục xộc vào mũi, thân thể ông ta càng ngày càng khô nóng, cô càng kiên định, tự tin với ý nghĩ của mình hơn.

Cái miệng nhỏ nhắn giương lên: “Ưm… Anh Nguyên Thái, anh hôn hôn tôi có được không? Ít nhất để tôi không phải chết quá tiếc nuối, được không? …Làm ơn…Tôi biết anh nhất định sẽ chê tôi bẩn thỉu, chê tôi quá đê tiện không xứng với anh, nhưng không sao cả, ít nhất, ít nhất hôn tôi cũng được mà đúng không, tôi thực sự không muốn chết với những hối tiếc như thế này, tôi thực sự không không muốn… hu hu.”

Ôn Nguyên Thái từ trước đến giờ nào có bị kích thích như thế này, ông ta lập tức bị dục vọng muốn bảo vệ mãnh liệt kích thích, hai mắt gần như phun ra lửa, ông ta vươn tay bóp chặt cằm cô, nhìn chằm chằm cô: “Là ai nói rằng muốn cô chết, ai nói rằng tôi chê cô, và ai nói rằng cô đê tiện hả?! ”

“Anh Nguyên Thái…”

Đột nhiên Tô Mộng Đình chấn động, cô nào biết vị quản ngục mặt lạnh này trên thực tế lại là một người cực kì chính trực. Nhưng đó cũng là sự thật, ông ta đã tận tâm làm việc ở một nơi như nhà tù, e rằng ngay từ đầu ông ta đã có tấm lòng mong muốn trừng trị cái ác và hướng thiện.

Tô Mộng Đình càng chảy nước mắt nhiều hơn, Ôn Nguyên Thái không tự chủ được mà hôn lên đôi môi kiều nộn của cô.

“Ư…”

Tô Mộng Đình nhắm mắt lại ra vẻ thanh thản, tiếp theo là những giọt nước mắt rỉ ra từ khóe mắt cô. Ít nhất mình cũng thực sự câu dẫn được quản ngục, ít nhất mình còn có thể an ổn bày tỏ sự không cam tâm ở trước mặt ông ta, ít nhất mình còn có thể được ông ta ta đặt vào trong mắt, nhưng chuyện tiếp theo thật khiến người ta mong chờ, không biết đến mức độ nào vị cai ngục sẽ không còn duy trì được trái tim chính nghĩa này.

Chiếc lưỡi của quản ngục Ôn Nguyên Thái đang liếm láp môi cô, mút vào miệng cô, cô thả lỏng hàm răng của mình mà không hay không biết, để cho đầu lưỡi xâm nhập vào trong miệng cô.

“Ưm…a…”

Cảm giác da thịt mềm mại bị liếm láp làm cho Tô Mộng Đình ý thức được rõ ràng là mình đang bị người quản ngục hôn môi.

Ôn Nguyên Thái tuổi cũng đã đến trung niên, kĩ xảo hôn môi tất nhiên vẫn có thừa, chỉ là trêu đùa đầu lưỡi thôi mà đã khiến toàn thân cô mềm nhũn rồi, nước bọt tiết ra từ trong miệng cũng bị đối phương hút liếm sạch sẽ, hầu như mọi ngóc ngách trong miệng đều bị ông ta liếm sạch, như thể triệt để xâm chiếm.

Chỉ là một nụ hôn mà thôi, cũng đã quá khiêu gợi khiến Tô Mộng Đình càng ngày càng cảm thấy hưng phấn, nhịp tim cũng đập loạn xạ, giống như đã nhìn thấy Lưu Lỗi bị chỉnh đốn đến mức khốn đốn rồi, thậm chí còn nhìn thấy tên bạn trai giả tạo của chính mình nhếch nhác trước nghịch cảnh, cô nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt tuôn rơi, cô vẫn dùng đầu lưỡi đáp lại đầy tình sắc.

Sau khi nhận được phản ứng của Tô Mộng Đình, Ôn Nguyên Thái càng hôn mạnh hơn, véo chặt cằm cô, gần như đưa lưỡi liếm đến cổ họng cô.

Trong chốc lát hai chiếc lưỡi của hai người quyện chặt vào nhau, đầu lưỡi đỏ au lăn lộn giữa bốn cánh môi.

Nhắc mới nhớ, ngay từ đầu, Tô Mộng Đình đã không nghĩ rằng quản ngục lại nhiệt tình như vậy. Hôn xong, khuôn mặt Tô Mộng Đình đỏ bừng đến mức ngực không ngừng phập phồng, cô thở hổn hển, hàng mi run rẩy, nhìn vẻ mặt càng ngày càng điên cuồng của Ôn Nguyên Thái: “Hu hu…anh Nguyên Thái, anh hôn thật giỏi…anh đúng là người tốt, ít nhất thì bằng cách này tôi chết đi có thể bớt hối tiếc…ưm”

Bình luận (0)

Để lại bình luận