Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giây tiếp theo, Khương Từ Niên thay đổi khuôn mặt, giơ lên chiếc đũa, nghiêm lãnh phẫn nộ chăm chú nhìn cô.

“Em vừa rồi có phải hay không chống cự anh một chút.”

Anh giống như là phản ứng chậm nửa nhịp, lại như là muốn cố ý hù dọa cô.

Vô luận là cái nào, Lê Đông đều cảm giác được không tốt lắm, giờ phút này Khương Từ Niên đã không phải là Khương Từ Niên mà cô biết.

Anh đứng dậy đem chiếc đũa ném tới trên mặt đất, làm dơ thảm, Khương Từ Niên đứng ở mép giường, thân ảnh cao lớn nhìn cô nhỏ bé từ trên xuống dưới.

Anh dùng ánh mắt vô cùng hung ác, nhăn mũi nhíu mày, giữa sự tàn bạo mơ hồ có thể thấy được sự hưng phấn, trên cổ hiện lên gân xanh, thể hiện rõ rằng người trước mắt cô không hề tốt đẹp như vẻ bề ngoài.

Khương Từ Niên túm lấy chăn trên người cô mở ra, Lê Đông ở chỗ này bốn ngày đều ngủ một mình, cô sớm nên biết ngày này sẽ đến, nhưng cô không nghĩ nhanh như vậy, cũng không nghĩ thừa nhận phương thức làm tình bạo ngược vô đạo của anh.

“Không cần!” Lê Đông gắt gao túm chăn, thân thể ngã xuống, giấu người vào trong, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh, tràn đầy cầu xin.

“Em không muốn làm tình, em không muốn làm tình!”

“Quên lời anh nói rồi sao?”

Khương Từ Niên lôi kéo bàn tay trong chăn của cô, sức lực của Lê Đông với anh mà nói bé nhỏ không đáng kể, nắm chặt đến mức trở nên trắng bệch, phối hợp với biểu tình buồn bã rơi lệ của cô, cực đại câu dẫn tính tàn nhẫn bạo ngược của anh.

“Anh nói, chỉ cần em nghe lời, anh liền sẽ không thương tổn em, em lại bắt đầu cãi lời anh, anh vốn dĩ không muốn nhanh như vậy dạy dỗ, là em cho anh cơ hội!”

Lê Đông móng tay bắt lấy chăn, xương ngón tay dùng hết toàn bộ sức lực, nhưng vẫn là bị rút ra, thân thể đã không có đệm chăn che lấp, lộ ra áo sơ mi mà Khương Từ Niên đã mặc cho cô.

Cô sợ hãi kẹp hai chân, thú nhỏ gặp phải nguy hiểm chỉ biết gọi bậy chạy trốn, cô lật thân qua bò về phía bên kia giường, thê thảm khóc kêu còn mong hy vọng có thể đánh thức lương tâm con người cuối cùng của anh.

Khương Từ Niên túm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của cô kéo lại, anh trở tay dùng sức một cái, đem Lê Đông túm xuống giường.

Cú quăng ngã này rất mạnh, bộ ngực của Lê Đông đập xuống đất đầu tiên, trong lúc nhất thời đều đã quên hô hấp như thế nào, cô vô cùng đau đớn, há miệng, thanh âm phát không ra.

Khương Từ Niên ngồi xổm xuống, giữ chặt cánh tay của cô kéo người cô sang mình, giống như là muốn trực tiếp ép cô ở trên mặt đất.

Lê Đông sợ hãi gào khóc, khóc lớn dùng tay xô đẩy đi, trừ bỏ một cái áo sơ mi ở ngoài, cái gì cô cũng chưa mặc, vạt áo sơ mi bị cuốn hướng lên trên, lộ ra khu tam giác vừa phì nhiêu chặt chẽ.

Mặt của Khương Từ Niên không đổi, nắm lấy cánh tay của Lê Đông đang nắm lấy cổ áo hoodie ở trước ngực anh, đẩy cánh tay mang đồng hồ của cô ra, nắm lấy cánh tay, quyết đoán mà bẻ một cái.

“Rắc.”

Âm thanh xương cốt chênh lệch rõ ràng, khớp xương trực tiếp xoay ngược trở lại, đau đớn nóng bỏng xông thẳng đến não, Lê Đông phát ra tiếng kêu thê thảm, như là muốn chuyển hoá toàn bộ năng lượng của cơ thể thành tiếng hét mà phát ra ngoài.

Khương Từ Niên ném cánh tay non mịn như không có xương của cô xuống, tiếp theo cầm lấy một cổ tay của tay khác.

Anh tương đối thích chú ý sự đồng đều, nếu một bàn tay phản kháng, vậy thì tay kia cũng nhất định sẽ phản kháng.

“Không được! Không được!” Lê Đông đau đến run rẩy, cô sợ hãi không ngừng lặp lại câu nói, đôi mắt trừng đến kinh khủng khiến cho người ta sợ hãi.

Cô nhìn thấy khoé miệng của Khương Từ Niên nở nụ cười ác ý, cố tình làm bậy hưởng thụ khoái cảm tra tấn người khác.

Một khắc lúc anh nắm lấy cánh tay kia của Lê Đông, cửa phòng đã bị gõ vang lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận