Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẻ mặt cô rối bời, lúc chìm vào giấc ngủ rất mệt mỏi, khuôn mặt tái nhợt dường như đã mất đi hơi thở, trông giống như một bông hoa đã tàn và héo khô.

Tô Phàm tỉnh ngủ, không kìm được mà bật khóc, đôi mắt sưng đỏ không biết đã khóc trước mặt họ bao nhiêu lần, chỉ coi cô như một con búp bê tình dục và không hề có đồng tình, thương cảm.

Cô véo mũi chính mình để nín khóc, nhìn lên cửa phòng ngủ và loạng choạng bước ra khỏi giường , nghiêng ngả lảo đảo xuống giường.

Cô muốn đi, cô không muốn ở đây, cho dù phải chết.

Cô chạy ra khỏi giường và mở cửa, ôm lấy ngực mình.

Ánh mắt đầu tiên cô nhìn ra cửa, nhưng lại nghe thấy một giọng nói trầm ấm từ phòng khách.

“Em muốn đi đâu?”

Trong lòng rùng mình một cái, quay đầu lại nhìn, cả ba người đều đang ngồi trên sô pha, trên tay đang làm việc với máy vi tính, nhưng một lúc sau nhìn thấy cô đều dừng lại.

Tào Phó Thanh trong bộ vest và giày da, hiển nhiên là anh ta vừa từ bên ngoài trở về.

Bây giờ là mấy giờ?

Tô Phàm nghiến răng để xua đi nỗi sợ hãi trong lòng, nhìn khoảng cách giữa họ và cánh cổng, cô có thể đi ra ngoài một lúc, chỉ cần cô chạy đủ nhanh là được!

Hạ Hạo Nguyên híp mắt cười, buông máy tính đứng dậy.

“Chị gái chắc là khát lắm rồi, em xuống bếp lấy cho chị ly nước.”

Tô Phàm tròn mắt nhìn hai người kia, Tào Phó Thanh để đồ trong tay xuống rồi ngả người ra sau, khoanh chân vẫy tay với cô.

“Lại đây.”

Tóc lộn xộn áo choàng trên vai, mặt không chút máu, rốt cuộc là sợ bọn họ.

Hắn vẫn luôn chờ động tác của cô, cũng không vội vàng, nhưng giây tiếp theo cô đột nhiên giơ chân bỏ chạy, hiển nhiên là đi về phía cổng.

Lữ Nhất cảm xúc mất khống chế nổi giận gầm lên một tiếng.

“Tô Phàm!”

“Ai nha!”

Hạ Hạo Nguyên cầm ly nước chạy nhanh đến đây, chặn cửa và bị cô đụng trúng, phần lớn nước trong cốc bị đổ và rơi xuống sàn lát gạch.

Nụ cười dần tắt trên khuôn mặt anh, cốc nước trên tay từ từ nghiêng xuống, đổ hết nước trên mặt đất, chiếc cốc cũng tách khỏi tay anh vang lên một tiếng giòn tan.

“Chị ơi, chị muốn chạy trốn à?”

Tô Phàm kinh hãi ôm ngực lùi lại, lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, cậu đừng tới đây, đừng tới!!!”

Hạ Hạo Nguyên bỗng nhiên cười lạnh, một bên vươn tay cởi áo hoodie của chính mình , lộ ra khuôn ngực cường tráng, từng bước đến gần cô, vươn tay cởi cúc quần.

“Chị gái thực sự không nghe lời và cần được dạy cho một bài học.”

Cô biết anh muốn làm gì, cô sợ hãi vội vàng lùi lại phía sau, sau lưng đột nhiên đụng phải một vòng tay cứng rắn, Lữ Nhất cúi đầu, lạnh lùng rũ mắt xuống.

“Muốn chạy trốn sao? Thân thể của em có vẻ rất có sức lực, xem ra thao còn chưa đủ ”

“Đừng như vậy…..tôi không muốn ở chỗ này, Lữ Nhất , buông tôi ra, không được, tôi không muốn!”

Cô liều mạng lắc đầu, hoảng sợ phát ra tiếng lẩm bẩm , đổi lại là cú đá thờ ơ của anh, đá vào bắp chân cô rồi yếu ớt quỳ rạp xuống đất.

“A!”

“Vốn dĩ tôi muốn em nghỉ ngơi một ngày. Nếu có tinh thần như vậy thì lên làm tiếp đi. Ngày hôm qua, em đã ngất đi giữa chừng, sẽ không còn thú vị, hôm nay cũng sẽ không.”

Nói rồi, ngón tay anh đã cởi cúc áo sơ mi và cởi quần dài.

Tô Phàm hoảng sợ từ trên mặt đất bò dậy, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa lao về phía trước, từ trong mắt cô có thể thấy được vẻ sợ hãi như thế nào.

Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy cô, kéo vào trong vòng tay trần trụi của người đàn ông, hạ thân bị côn thịt thẳng tắp áp sát vào, khuôn mặt cô kinh hãi.

Hạ Hạo Nguyên cắn nhẹ vào tai cô.

“Là chị chọc chúng tôi trước, chị phải gánh chịu hậu quả.”

“Đừng … buông tôi ra, tôi không cần!!!!”

Cô đá anh ra trong nháy mắt định chạy ra cửa, nước bắn lên gạch trắng khiến cô trượt chân ngã đập mạnh xuống sàn, phát ra âm thanh đau đớn, đằng sau cô là thân thể trần trụi cường tráng của Lữ Nhất xông đến. Anh lao tới và nắm lấy mắt cá chân của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận