Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương chờ anh tắm rửa xong, lúc này cô mới bò lên giường, rúc mình trong ổ chăn nói chuyện với anh.

Cuộc trò chuyện hầu hết đều là câu hỏi của Liêu Thuân.

“Cục cưng có nhớ anh không?”

“…Nhớ.”

“Vú cũng nhớ anh sao?”

“…”

“Huyệt nhỏ cũng nhớ anh chứ?”

“…”

Trần Hương đỏ mặt không trả lời được câu nào, nghe thấy tiếng cười của anh ở đầu dây bên kia, cười xong rồi lại vô sỉ nói thêm một câu: “Em yêu, gậy lớn của anh đang rất nhớ em.”

Cả người Trần Hương bị anh nói mà nóng lên, giọng run hết cả: “Anh đừng… nói chuyện này nữa.”

Liêu Thuân để điện thoại sát vào miệng, giọng trầm lại: “Anh cũng rất nhớ em.”

Tim Trần Hương đập thình thịch lên, cắn môi nhìn anh, đỏ mặt che lại đầu mình, trốn trong ổ chăn nhỏ giọng nói: “Em… cũng nhớ anh.”

Cuối tháng 8 Liêu Thuân mới trở về.

Anh đưa học viên thi đấu vào ngày 5 tháng 7, bao gồm rất nhiều cấp bậc thi đấu: cấp 49 kg, cấp 52 kg, cấp 57 kg, cấp 60 kg… và mười cấp bậc khác.

Lịch thi đấu kéo dài tận 8 tuần, lượt thi đấu đầu tiên diễn ra trong 3 tuần đầu, lượt thi đấu thứ hai diễn ra trong tuần thứ 4, lượt thi đấu thứ ba diễn ra từ tuần thứ 5 trở đi.

(Đoạn này mình không chắc về nghĩa cho lắm)

Lần này Liêu Thuân mang theo chín học viên, kết quả cuối cùng cũng đạt được một huy chương.

Cạnh tranh thi đấu rất khốc liệt, số người tham gia có 160 người, có thể đạt được một huy chương đúng là không dễ, Liêu Thuân rất cao hứng, bởi từ đầu anh đã cho rằng chắc chắn sẽ đạt giải.

*

Lúc đoàn người trở về lại câu lạc bộ, Liêu Thuân bảo giám đốc Phó đặt một nhà hàng, làm buổi tiệc lớn dành cho mọi người.

Anh lên lầu tắm rửa rồi thay quần áo, khi anh xuống lầu thì mơ hồ nghe được giọng của Trần Hương, anh cho rằng mình đã nghe lầm, đi được vài bước nữa, khi xuống dưới lầu thì quả nhiên Trần Hương đang đứng trước mặt Trần Dương, cô mặc một chiếc váy dài màu vàng, khoác chiếc áo chống nắng, xỏa tóc, bộ dạng quê mùa trước đó của cô nay đã không còn, cứ như là hai người khác nhau.

Trần Dương cũng giật mình, miệng không ngừng khen: “Chị ơi, chị mặc váy trông đẹp thật nha.”

Trần Hương có chút ngượng: “Vương Chiêu Đệ bảo chị mặc như vậy.”

Cô không mang giày thể thao, mà là một đôi xăng đan màu xanh lục, chiếc váy màu vàng tôn lên vòng eo nhỏ nhắn, khi nói chuyện lại hơi tươi cười, từ xa nhìn lại trông rất thanh xuân, rực rỡ.

Liêu Thuân đứng cạnh cầu thang nhìn thấy mà sững sờ một hồi lâu.

Đến khi Trần Hương chú ý đến ánh mắt của anh, nhìn đến chỗ anh, Liêu Thuân mới đi xuống tới trước mặt cô.

Trần Hương sợ anh nói năng lung tung trước mặt Trần Dương, cô đẩy em trai mình lên lầu: “Trần Dương, em, em đem đồ về ký túc xá trước đi.”

Trần Dương ‘vâng vâng’ hai tiếng, xoay người vô tình chạm mặt Liêu Thuân, cậu chưa kịp chào hỏi gì hết thì thấy Liêu Thuân đang ôm chầm lấy Trần Hương.

Trần Dương: “…”

Cậu đơ ra hai giây, liền duỗi tay muốn kéo Liêu Thuân lại: “Huấn luyện viên, đây là chị của em.”

Liêu Thuân ôm người trong lòng càng thêm chặt: “Tôi biết.”

Trần Dương trừng mắt khó hiểu nhìn Trần Hương: “Chị và anh ấy…”

Lời nói còn chưa dứt khỏi miệng, cậu liền thấy Trần Hương nhẹ nhàng duỗi tay ôm lấy eo Liêu Thuân, mặt cô hơi ửng hồng, còn có chút hơn thẹn thùng, trong đáy mắt hiện lên vẻ vui sướng.

Trần Dương: “???”

“Em yêu à, chết anh rồi.” Liêu Thuân cúi đầu muốn hôn cô, Trần Hương từ chối đẩy anh, tai hồng lên, nhỏ giọng nói: “Có người ở đây…”

Trần Dương xấu hổ đứng sang một bên, một lúc lâu sau mới hiểu ra: huấn luyện viên và chị gái của mình đang quen nhau.

Nhưng cậu thắc mắc, chị của mình vẫn luôn ở nông thôn, làm sao có thể quen được huấn luyện viên?

Liêu Thuân kéo Trần Hương đi lên lầu, giám đốc Phó hô gọi lại: “Không liên hoan nữa sao? Trần Dương, còn không mau đi.”

Trần Dương vẫn đang cầm đồ trên tay, ngây ngô trả lời, rồi hoang mang đi theo sau Liêu Thuân hỏi: “Huấn luyện viên không phải muốn tổ chức liên hoan sao? Anh không đi hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận