Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Dịu Dàng Của Kẻ Bá Đạo
Sau trận “cuồng phong” ghen tuông ở phòng làm việc, Diêu Đinh bị sốt nhẹ. Có lẽ do ngâm nước mưa hôm trước, cộng với sự “vận động” quá sức và tinh thần kích động, cơ thể cô đã đình công. Cô nằm bẹp trên giường, người nóng hầm hập, cổ họng đau rát.
Mạnh Phù Sinh nhìn người phụ nữ nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa lớp chăn bông trắng muốt, gương mặt đỏ bừng vì sốt, lòng hắn đau như bị ai xát muối. Hắn hối hận vì sự thô bạo của mình lúc sáng. Hắn là một con thú hoang, nhưng trước mặt cô, hắn muốn trở thành một người bảo vệ, vậy mà hắn lại là người làm cô đau.
Hắn hủy hết mọi cuộc họp quan trọng, đuổi hết thư ký và trợ lý ra ngoài, tự mình ở nhà chăm sóc cô. Người đàn ông quyền lực nhất thành phố, đôi tay từng ký những hợp đồng hàng tỷ đô la, giờ đây lóng ngóng cầm khăn ấm lau mặt, lau tay cho cô.
“Nước…” Diêu Đinh mê man gọi khẽ, giọng khàn đặc.
Mạnh Phù Sinh vội vàng rót nước ấm, cẩn thận đỡ cô dậy, để cô dựa vào lồng ngực vững chãi của mình. Hắn kề ly nước vào môi cô, nhưng cô yếu quá, uống được một chút lại ho sặc sụa, nước chảy ra ướt cả áo ngủ.
Hắn nhíu mày, không chút do dự uống một ngụm nước lớn, sau đó cúi xuống, ngậm lấy môi cô, từ từ mớm nước sang. Dòng nước ấm áp, ngọt ngào mang theo hơi thở nam tính của hắn chảy vào khoang miệng khô khốc của Diêu Đinh, làm dịu đi cơn khát cháy bỏng.
Cô hé mắt, nhìn thấy gương mặt lo lắng của hắn phóng đại trước mắt. “Phù Sinh…”
“Anh đây. Ngoan, uống thêm chút nữa.” Hắn dịu dàng dỗ dành, tiếp tục mớm nước cho cô theo cách đầy ám muội ấy. Đầu lưỡi hắn nhân cơ hội quấn quýt lấy lưỡi cô, trêu đùa một chút rồi mới luyến tiếc rời ra.
“Anh xin lỗi.” Hắn ôm chặt cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô. “Tại anh làm em ra nông nỗi này. Anh hứa lần sau sẽ kiềm chế.”
Diêu Đinh mỉm cười yếu ớt, rúc sâu vào lòng hắn tìm hơi ấm. Dù hắn có bá đạo, có điên cuồng, nhưng sự dịu dàng hiếm hoi này của hắn lại khiến cô mềm lòng. “Em không sao. Chỉ là… lần sau đừng ghen tuông vô lý nữa.”
“Được, anh nghe em.” Hắn hứa, nhưng trong lòng thầm bổ sung: Trừ khi thằng nào dám bén mảng đến gần em.
Hắn lấy cháo đã được đầu bếp nấu sẵn, cẩn thận thổi nguội từng thìa bón cho cô ăn. Hình ảnh “Diêm Vương sống” Mạnh Phù Sinh ân cần đút cháo cho người yêu nếu để nhân viên công ty nhìn thấy chắc chắn sẽ sốc đến mức rớt hàm.
Ăn xong, hắn lại bế cô đi vệ sinh, rửa mặt, thay quần áo. Mọi động tác đều nhẹ nhàng, nâng niu như sợ cô tan vỡ. Khi thay áo cho cô, nhìn những vết bầm tím lốm đốm trên làn da trắng tuyết do mình gây ra, ánh mắt hắn tối lại đầy dục vọng nhưng cũng đầy xót xa. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua bầu ngực mềm mại, Diêu Đinh khẽ run lên, hơi thở lại trở nên gấp gáp.
“Đừng… em đang ốm…” Cô thều thào, sợ hắn lại nổi cơn thú tính.
Mạnh Phù Sinh cười khổ, kéo áo cô xuống che đi cảnh xuân: “Yên tâm, anh không phải cầm thú đến mức ăn thịt người bệnh. Em cứ ngủ đi, anh ở đây canh cho em.”
Hắn nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng, một tay nhẹ nhàng vỗ về trên lưng cô như ru trẻ con ngủ. Trong vòng tay an toàn và ấm áp ấy, Diêu Đinh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Mạnh Phù Sinh nhìn cô ngủ, ánh mắt chứa chan tình cảm. Hắn biết, đời này kiếp này, hắn đã thua rồi. Hắn thua trong tay người phụ nữ nhỏ bé này, và hắn cam tâm tình nguyện dâng hiến cả thế giới cho cô, chỉ để đổi lấy nụ cười của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận