Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương ngủ rất ngon, chỉ là ban đêm bí bách, tưởng chừng sắp ngộp chết vì bí.
Nửa đêm mơ màng tỉnh lại, nàng phát hiện mình bị một tên đàn ông ôm chặt, hít thở rất khó khăn. Nàng hoàng hốt nghĩ mình đang mơ, ngón tay đẩy đẩy, lòng bàn tay chạm phải cơ bắp cuồn cuộn, cảm giác rất thật. Nàng há miệng định cắn, nhưng không biết cắn vào đâu, giọng khàn khàn: “Cút ngay.”
Yến Chiêu tưởng nàng gặp ác mộng, ôm chặt hơn: “Có tôi ở đây rồi, đừng sợ.”
Kiều Khương: “?”
Nàng bị ôm rất chặt, tứ chi mềm oặt không có sức, tức giận vùng vẫy mà chẳng thoát được, cuối cùng lại mơ màng thiếp đi, đến hửng sáng thì bị người đàn ông đánh thức. Anh đè nàng xuống giường, tiến vào từ phía sau, như muốn đụ chết nàng, hung ác đâm mạnh vào cổ tử cung, đụ như đóng cọc, lần nào cũng cắm ngập.
Nụ hôn nóng bỏng của người đàn ông rơi xuống sống lưng nàng, anh giơ tay tát bờ mông, môi mỏng ngậm lấy vai nàng hôn cắn. Khoái cảm sâu đến mức Kiều Khương gần như khóc thành tiếng, hai tay nàng cào lung tung trên ga giường, họng ợm ờ hét.
Người đàn ông nắc mạnh một cái, bụng dưới nàng co thắt, bắt đầu run rẩy dữ dội.
“Đừng…” Tâm trí nàng trống rỗng vì khoái cảm mãnh liệt, quá sướng, nàng không kìm được phản ứng của cơ thể, nước mắt sinh lý trào ra. Tay trái nàng giơ lên nắm lấy cánh tay người đàn ông, thanh âm tưởng chừng sắp khóc, “Vô sỉ… dừng lại…”
Yến Chiêu nắm tay nàng đè xuống khe mông, điên loạn đẩy hông bạch bạch bạch nắc vào miệng bím mấy chục cái. Toàn bộ bụng dưới của Kiều Khương run rẩy co quắp, sống lưng cũng run lên. Nàng nằm rạp trên giường, mỗi lần người đàn ông đâm vào, nàng lại không tự chủ run run.
Dòng nước chảy xuống giữa hai chân, thấm ướt lông mu dày rậm của anh, chỗ giao hòa dính đầy bọt trắng và dâm dịch.
Điện thoại của hai người ở đầu giường đồng thời đổ chuông, Yến Chiêu tóm chặt eo nàng, cắm thêm mấy chục cái mới rút ra xuất tinh trên lưng nàng.
Kiều Khương chưa bình phục, cơ thể vẫn run rẩy, Yến Chiêu cầm điện thoại của nàng lên xem, người gọi hiển thị là trợ lý, anh không nhấc máy mà đưa tới trước mặt nàng, vén lọn tóc rối cho nàng, hôn lên mặt nàng hỏi: “Có nhận điện thoại không?”
Kiều Khương không nói lời nào, anh ném điện thoại lên giường, cầm điện thoại của mình lên xem, là bà Yến gọi điện hỏi anh ở đâu, tiệm trái cây đang cần giao hàng.
Yến Chiêu gọi lại, đi đến phòng khách nhỏ giọng nói: “Một lát nữa con về.”
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa vang lên tiếng bấm mật mã, Yến Chiêu cau mày nhìn sang. Trợ lý cầm tài liệu đi vào, thấy một người đàn ông cao lớn vạm vỡ khỏa thân đứng trong phòng khách, đôi mắt trừng to vì giật mình.
“Cậu là ai?” Yến Chiêu không hề e dè việc mình vẫn đang khỏa thân, hung tợn nhìn chằm chằm khuôn mặt trợ lý.
Trợ lý sợ đến mức lắp bắp: “Tôi, tôi đến đưa tài liệu cho sếp Kiều, tôi là trợ lý của chị ấy.”
“À.” Yến Chiêu dịu đi, ánh mắt thôi hung ác, định bước tới lấy tài liệu, nhưng bấy giờ mới nhận ra mình không mặc quần áo, đành phải vào phòng mặc quần.
Suy nghĩ trong đầu trợ lý toàn là dương vật vẫn đang mềm giữa hai chân anh.
Cậu ta nhìn xuống háng mình, xấu hổ khép chân lại, sau đó thầm nói trong bụng: Mẹ ơi to quá.
Kiều Khương đã tỉnh, đang dựa lên đầu giường hút thuốc, Yến Chiêu bước vào mặc quần, rút điếu thuốc trên tay nàng: “Hút thuốc trên giường nguy hiểm lắm.”
Kiều Khương nhướng mi liếc, ôm vai anh ấn xuống giường, nàng ngồi lên bụng anh, cầm bật lửa châm một điếu khác, kéo quần thể thao của anh xuống, hút một hơi rồi nhả khói xuống dương vật.
“Thế này an toàn chưa?” Nàng hỏi.
Yến Chiêu: “…”
Anh dang rộng tay chân, thả lỏng nằm trên giường, nói với nàng: “Đừng đốt trụi lông của tôi là được.”
Kiều Khương nhịn không được, cầm điếu thuốc nở nụ cười.
“Trẻ trâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận