Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Thanh Hiên mua hoa lái xe tới số 266 đường Tân Hải.
Chạy được nửa đường, Lạc Kha lại gọi đïện thoại tới.
Vừa kết nối Lạc Kha liền bắt đầu kêu rên “Thẩm Thanh Hiên cậu, cậu, cậu, cậu thật quá đáng. Trong hai giờ cậu đã làm tôi tổn thất một ngàn vạn Có người anh em nào như cậu không?”
“Trước đó hình như có người nói muốn tôi cho anh ta một ngàn vạn, nếu không sẽ không cẩn thận trượt tay đem ảnh chụp và video…”
“Được được được, tôi sai rồi tôi sai rồi, ảnh chụp và video tôi sẽ lập tức tiêu hủy, cậu một vừa hai phải thôi. Thôi Thành không có nói sai mà, tiểu tử cậu quả nhiên âm hiểm lại ghi thù, chiếm không được nửa phần tiện nghi của cậu, không thể trêu vào không thể trêu vào, xin hãy buông tha.”
Khóe miệng Thẩm Thanh Hiên hơi cong lên.
“Đúng rồi, tháng sau Khổng Hạo từ nước ngoài trở về, mọi người đã lâu không tụ tập, đến lúc đó cậu mang bà xã của cậu tới chơi cùng, Khổng Hạo đối với người vợ này của cậu tương đương tò mò.”
Lạc Kha nhắc tới Chân Úc, nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Hiên cứng đờ lại một chút.
“Ừm, đến lúc đó sẽ xem xét.”

Số 266 đường Tân Hải nằm ở khu phố cũ, nơi đó có một người đối với Chân Úc mà nói rấtquan trọng, chủ nhiệm lớp tiểu học của cô Đới Thục Phân.
Lão sư Đới Thục Phân hiện giờ 67 tuổi đã về hưu ở nhà, cả đời đều không kết hôn, cống hiến cả đời mình cho sự nghiệp giáo dục, dùng tình yêu giáo dục dạy dỗ ra rấtnhiều học sinh ưu tú.
Khi Chân Úc còn nhỏ, bố mẹ cô bận rộn, sau khi tan học đều đi theo lão sư Đới về nhà ăn cơm, tám chín giờ tối ba hoặc mẹ cô mới có thể tới đón cô về nhà.
Trong cảm nhận của Chân Úc, lão sư Đới giống như người nhà, đối với cô cũng không quá xa lạ.
Thẩm Thanh Hiên ngồi tɾong xe chờ Chân Úc, chờ cả một buổi chiềụ
Sau khi dùng di động và laptop xử lý một vài công việc, anh nâng đồng hồ lên nhìn thời gian, đã 7 giờ 15 phút, ước tính Chân Úc hẳn là đã tan tầm trở về.
Cất máy tính đi, anh cầm lấy bó hoa ở ghế lái phụ tinh tế sửa sang lại một chút.
Đó là một bó hoa cát tường màu xanh dương, mang chút cổ tích, mộng ảo.
Lúc ấy, ở cửa hàng bán hoa ánh mắt đầu tiên anh khi nhìn thấy nó đã cảm thấy rấtphù hợp với khí chất của Chân Úc, hơn nữa nhân viên bán hàng cũng nói cho anh biết ý nghĩa của hoa cát tường màu xanh dương là tình yêu kiên định, nên anh đã không chút do dự mà mua nó.
Cầm hoa, Thẩm Thanh Hiên nghĩ đợi lát nữa nhìn thấy Chân Úc nên nói cái gì.
“Tiểu Úc thực xin lỗi, cùng anh về nhà đi.”
Nói xong, anh lại lắc lắc đầu không hài lòng.
“Tiểu Úc, về nhà được không? Thực xin lỗi anh không nên cưỡng bách em.”
Vẫn là không hài lòng.
Thẩm Thanh Hiên buông cà vạt ra, gãi gãi đầụ
Lúc này, Chân Úc từ cửa tiểu khu đi ra, Thẩm Thanh Hiên vui vẻ đang muốn xuống xe, lại nhìn thấy bên cạn♄ Chân Úc có một người.
Là một người đàn ông, tɾong tay cầm theo một giỏ trái cây.
Hai người không biết đang nói chuyện gì mà vừa nói vừa cười, Chân Úc cười vô cùng vui vẻ, cô nghiêng mặt đi đầu hơi ngẩng lên, ánh đèn vừa vặn chiếu lên mặt cô, thấy nụ cười của cô, đôi mắt đều cong thành hình trăng non.
Thẩm Thanh Hiên không thấy rõ diện mạo của người đàn ông, nhưng lại phát hiện ánh mắt của người đàn ông kia vẫn luôn dừng trên người Chân Úc.
Đàn ông hiểu đàn ông nhất, Thẩm Thanh Hiên dùng ngón ͼhân cũng biết người đàn ông kia thí¢h Chân Úc.
Hai người nói nói cười cười lên lầu, khu chung cư cũ chỉ có sáu tầng.
Thẩm Thanh Hiên nhìn bọn họ lên lầu, đèn cảm ứng một tầng lại một tầng sáng lên, sau đó cửa lầu 3 mở ra rồi lại khép lại.
Thẩm Thanh Hiên buông hoa tɾong tay xuống, căng chặt mặt, tɾong khoảng thời gian ngắn cũng không giải thí¢h rõ cảm xúc tɾong lòng mình.
Có phẫn nộ, có đau lòng, có mất mát, có hâm mộ…

Bình luận (0)

Để lại bình luận