Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thái y được Lục Nhi dẫn vào thư phòng.
Thẩm Giai đang khoanh tay đứng trước cửa sổ, nghe tiếng hắn quay đầu lại: “Phu nhân bị thương thế nào?”
Thái y chắp tay thi lễ: “Chỉ bị trật khớp, không đáng lo ngại. Lão phu bốc hai đơn thuốc uống kèm thuốc bôi ngoài da cho phu nhân, dưỡng mấy ngày sẽ lành.”
Thẩm Giai gật đầu: “Làm phiền ngài.” Hắn suy nghĩ, lại hỏi: “Xưa nay sức khỏe phu nhân không được tốt, hôm nay lại rơi xuống nước nhiễm lạnh, liệu có ảnh hưởng xấu gì đến đường con nối dõi không?”
Phương thuốc tránh thai hai năm trước cũng do vị thái y này kê đơn. Ông ấy trầm ngâm một lát rồi bẩm: “Dược hiệu tránh thai trong cơ thể phu nhân đã hết, sức khỏe còn khá yếu, cần bồi bổ rồi tiếp tục nghỉ ngơi. Hôm nay phu nhân rơi xuống nước, lão phu đã kê thuốc xua đuổi khí lạnh, chẳng qua đại nhân nhớ chú ý, có thể ban đêm phu nhân sẽ sốt.”
Thẩm Giai ghi nhớ cẩn thận, tạ ơn: “Vất vả cho ngài.”
“Đại nhân khách sáo.” Thái y thi lễ, Lục Nhi dẫn ông ấy ra phủ.
Vào đêm, không ngoài dự đoán của thái y, người Đỗ Yểu Yểu nóng bừng, trên đầu toát đầy mồ hôi, hai má đỏ bừng.
Cổ lớn không thể so với hiện đại, có thuốc tây hạ sốt nhanh, không được còn có thể chích hai mũi ở mông. Ở nơi này uống thuốc hạ sốt xong hoàn toàn dựa vào bản thân kiên cường chống chịu.
Ngân Diệp đắp khăn ướt lên trán nàng, thỉnh thoảng lại lau sạch mồ hôi toát ra trên người.
Đỗ Yểu Yểu khó chịu rên hừ hừ, đầu óc choáng váng, cơ thể giống như lúc thì ở hầm băng khi thì ở lò đun, đấu tranh giữa lạnh và nóng, chỉ cần hơi cựa quậy một chút là phần eo lại đau đến đòi mạng.
“Phu nhân thế nào rồi?” Trong mông lung, nàng nghe được một tiếng hỏi thăm đầy quan tâm.
Ngân Diệp hồi bẩm: “Đã uống thuốc, không biết lát nữa có hạ sốt được không, phu nhân không thoải mái, ngủ không yên.”
“Ngươi đi pha một ấm trà đặc, ta chăm phu nhân.” Thẩm Giai sai khiến Ngân Diệp.
Đỗ Yểu Yểu ở trên giường nghe rõ ràng, ban ngày mắng nàng hung dữ như vậy, lúc này tới giả vờ làm người tốt.
Nàng xoay mặt sang phía bên kia, hai mắt nhắm chặt.
Thẩm Giai ngồi xuống cạnh giường, ngón tay hơi lạnh thăm dò nhiệt độ bên cổ nàng. Thấy lông mi nàng run rẩy, hô hấp nặng thêm, tay hắn lướt xuống, ác ý xoa bóp một bên ngực của nàng.
Đỗ Yểu Yểu bất mãn rên rỉ: “Đang bệnh…” Đừng hòng ăn thịt!
“Lần sau còn cậy mạnh nữa không?” Thẩm Giai cúi người xoay mặt nàng lại.
“Biểu muội rơi xuống nước, ta cũng không thể thấy chết không cứu chứ?” Đỗ Yểu Yểu trợn mắt, tủi thân nói.
“Ý ta là lần sau có việc gì phải nói với ta đầu tiên.” Thẩm Giai nhấn mạnh từng chữ, phân tích kỹ càng: “Giống như lần này, nàng phát hiện Thu Nguyệt không thích hợp thì phải sai người tìm ta, chứ không phải tự mình xen vào.”
Đỗ Yểu Yểu nhìn thẳng vào ánh mắt chân thành của hắn, ngập ngừng nói không nên lời.
Thẩm Giai vuốt ve mặt nàng: “Ta biết nàng sẽ nói mình nằm mơ, ta tin tưởng nàng.” Hắn thu mắt, vẻ mặt hơi ảm đạm: “Có lẽ nàng đang cất giấu bí mật nào đó, ta sẽ không truy hỏi, chờ đến khi nàng muốn nói với ta thì nói.”
Như hiện tại, Thẩm Giai đã đi điều tra, Đỗ Yểu Yểu không biết bơi nhưng nàng lại bất ngờ nhảy xuống hồ cứu người, hơn nữa lại có thể kiên trì dưới nước lâu như thế.
Đúng là khiến người không thể tưởng tượng.
Thẩm Giai bất đắc dĩ nghĩ: Có lẽ nàng học được những thứ này ở trong mộng.
Hoặc là, hắn có một phỏng đoán to gan hơn: Nàng hiện tại và Đỗ Yểu Yểu trước đó vốn không phải cùng một người.
Chính là mượn xác hoàn hồn trong lời đồn.
Hắn hỏi lang trung xem bệnh cho Đỗ Yểu Yểu rộ, cũng thử qua tỳ nữ Kim Chi Ngân Diệp hầu hạ bên cạnh nàng, Đỗ Yểu Yểu chưa từng ngừng thở, sao có chuyện mượn xác được?
Lý do nằm mơ đủ tin cậy.
Đỗ Yểu Yểu biết Thẩm Giai đa nghi, ở chung với nhau, sự nghi của hắn sẽ càng ngày càng nhiều. Nàng sợ ngày nào đó tích tụ lại nhiều quá, hắn xem nàng như yêu quái, tử hình ngay tại chỗ thì toi.
Nàng khẽ ưm một tiếng, dời lực chú ý của hắn: “Phát sốt, khó chịu…”
Thẩm Giai đút nước cho nàng, nhỏ giọng uy hiếp: “Về sau nàng còn không nghe lời nữa thì ta sẽ xích lại.” Nửa lồng ngực của hắn tựa vào sau lưng nàng, cắn vành tai trắng nõn: “Lần này nàng hù ta sợ gần chết!”
Đỗ Yểu Yểu lập tức im lặng, hiện tại toàn bộ đầu óc của Thẩm Giai đều mơ màng, nửa đời không sợ hãi cái gì, một giây đó hắn cảm nhận được nỗi vô lực sâu sắc khi đối mặt với sinh ly tử biệt.
Đỗ Yểu Yểu xoa ngón tay hắn, làm nũng: “Chật quá… Khó chịu, ngủ không được…”
Sự lấy lòng của hắn trước đó cho nàng bậc thang, Đỗ Yểu Yểu không hề keo kiệt chọn bỏ qua
Thẩm Giai hôn lên gò má nàng một cái: “Ta dỗ nàng ngủ nhé?”
Dỗ thế nào? Đỗ Yểu Yểu tò mò nháy mắt.
Thẩm Giai sẽ hát? Ha là kể chuyện xưa?
Chỉ thấy hắn rửa tay sạch sẽ trong thau đồng, cởi áo ngoài nằm ở bên cạnh nàng.
Bàn tay tiến vào trong tiết y, xoa bóp hai đồi núi, sau đó thuận thế lướt xuống, mắt thấy đã sắp xâm nhập vào trong tiết khố.
Đỗ Yểu Yểu vội vàng khép chặt hai chân: “Ta không thoải mái…” Không thể làm.
Thẩm Giai chen vào giữa hai chân nàng, đầu ngón tay tách mở hai cánh hoa non mềm: “Chảy nước mới ngủ ngon được, ta sẽ không động đến nàng.”
“Chàng nói dỗ ta ngủ là thế này à?” Đỗ Yểu Yểu che mặt, hóa ra nàng đã nghĩ Thẩm Giai quá thuần khiết.
“Nàng muốn cái khác?” Thẩm Giai ngạc nhiên hỏi, nói theo tình hình thực tế: “Cách này là hữu hiệu nhất, mỗi lần nàng ra hai lần xong đều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, kêu thế nào cũng không tỉnh.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Sau khi cao trào dễ ngủ là đúng rồi, lớn não tạm thời thiếu máu, thân thể đạt được cực khoái, người sẽ cảm thấy mệt mỏi.
Đỗ Yểu Yểu dùng phương pháp an ủi thôi miên bản thân.
“Chàng nhẹ tay thôi…” Nàng nhắc nhở.
“Ừ.” Thẩm Giai dịu dàng hơn bình thường, tinh tế vân vê hạt đậu, chờ miệng huyệt ứa ra nước dâm mới nhẹ nhàng thọc vào.
“Ưm… Hơi trướng…”” Đỗ Yểu Yểu rên rỉ.
Hai ngón tay cắm vào, nàng cảm thấy thân dưới bị banh ra một cách rõ ràng.
Thẩm Giai chậm rãi sờ đến hoa tâm, xương ngón tay ở đảo quanh một vòng trong huyệt nhỏ, khẽ nói: “Mấy ngày không ăn, nàng lại chặt.”
Do phát sốt, sâu bên trong nàng nóng đến kinh người, hắn đưa đẩy vài cái: “Yểu Yểu nóng đến mức hòa tan ta.”
“Chàng nói bậy…” Đỗ Yểu Yểu mềm nhũn quát.
Ngón tay hắn mang theo hơi lạnh, đâm vào trong hoa huyệt càng thêm mát lạnh, nàng nâng mông năn nỉ: “Sâu một chút.”
Thẩm Giai đâm vào hoa tâm, ra vào trong mị thịt chặt khít, chỉ chốc lát sau, nước dâm tí tách chảy xuống dọc theo ngón tay.
“Thẩm Giai… Ư ư….” Đổ Yểu Yểu nghẹn ngào.
“Yểu Yểu, thoải mái không?” Nước chảy ra nhiều, Thẩm Giai thay đổi sách lược, rút ra nửa ngón rồi hung hăng đâm vào.
“Thoải mái… A thật thoải mái…” Đỗ Yểu Yểu nắm lấy y phục trước ngực hắn, sướng đến run rẩy.
Đầu tóc đen của nàng rối tung, hai má ửng hồng, từng giọng mồ hôi đọng lại trên da thịt tuyết trắng trước ngực, hai cánh môi đỏ bừng lúc ngậm lúc mở, dáng vẻ câu hồn.
Thân dưới Thẩm Giai căng trước, ước gì có thể rút ngón tay ra, đè nàng xuống rong ruổi một phen.
Chẳng qua lo lắng cho sức khỏe của nàng, hắn đành phải hôn môi nàng cho đỡ thèm.
“Hu hu…” Đỗ Yểu Yểu giãy giụa, không cho hắn hôn, mơ hồ kêu: “Sẽ, sẽ lây bệnh…”
“Yểu Yểu, ngoan, để ta hôn nào.” Thẩm Giai không thèm để ý, mềm mỏng dụ dỗ.
Cổ tay dùng sức, nhân dịp nàng hét lên, hắn tiến quân vào trong miệng nàng. Hai đầu lưỡi ướt dầm dề quấn quýt vào nhau, không ngừng liếm mút.
Đỗ Yểu Yểu không kêu lên được, ngay cả tiếng thở dốc đứt quãng cũng bị hắn nuốt vào trong bụng. Khoái cảm ngưng tụ trong huyệt thịt, bụng nhỏ càng ngày càng trướng, nàng đạp chân giãy giụa dưới tay hắn.
Thẩm Giai có thể cảm nhận được vách trong co rút kịch liệt, hắn thọc vào rút ra chín nông một sâu, hoa tâm cắn đầu ngón tay, vừa rút tay lại đã phun ra một luồng nước dâm trong suốt.
Đỗ Yểu Yểu mở to hai mắt mê man, thất hồn hồi lâu.
“Được rồi, ra rồi.” Thẩm Giai hôn khóe mắt ngậm nước của nàng, lưu luyến rút ngón tay ra.
Huyệt thịt cắn chặt không chịu nhả, hầu kết hắn khẽ nhúc nhích.
“Yểu Yểu, ta muốn hôn miệng dưới.”
Không chờ nàng đồng ý, Thẩm Giai đã chui vào trong mền, cởi tiết khố của nàng xuống, ngậm lấy hoa huyệt vẫn đang ọc nước.
Đỗ Yểu Yểu khóc lóc: “Đừng mà… Chịu không nổi ưm ưm…”
Thật sự chỉ là hôn nhẹ, Thẩm Giai uống mấy ngụm nước dâm, hôn miệng huyệt một lát rồi mút hạt đậu.
Đầu lưỡi đứng đắn không thọc vào trong.
Đỗ Yểu Yểu mệt mỏi, ngủ thiếp đi trong cái an ủi dịu dàng này.
Thẩm Giai rửa sạch sạch sẽ nửa người dưới bừa bộn cho nàng, nhìn tiểu Thẩm Giai đang ngóc đầu thật cao, đỡ trán thở dài, dặn Lục Nhi ngoài cửa.
“Chuẩn bị giúp ta một thùng nước lạnh trong tịnh thất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận