Chương 642

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 642

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Mảnh đất trên hợp đồng ở khu mới Giang Bắc, có liên quan tới chính trị. Chính phủ có kế hoạch xây dựng sân bay, nhưng chính sách lại thay đổi địa điểm. Hồng Phàm gần như trắc trở để g͙iành lấy mảnh đất này từ tɾong tay ủy ban quy hoạch, ai lại nghĩ sẽ bị Trầm Kỳ Dương nẫng tay trên.
Ngoại trừ vị trí hơi lệch một chút, nơi này tuyệt đối là một địa điểm tốt, nhờ bình nguyên Giang Nam ban tặng, ngay cả gò đất sườn núi cũng cực ít.
Xung quanh cách đó không xa nước chảy róc rách, cộng thêm thời tiết tươi đẹp, về sau ¢hắc chắn là một căn cứ dưỡng lão nghỉ ngơi tuyệt vời, cộng thêm Trầm Kỳ Dương cũng không có ý định xây nhà hay xây dựng hạng mục văn hóa.
Đối với trung tâm dưỡng lão của Liên Chức chỉ có nhiều thuận lợi hơn.
Lái xe từ vùng ngoại ô trở về, đïện thoại Giang Đào lập tức vang lên, là Phó Hành gọi tới, nói cậu đến Tước Sắc, đón gió tẩy trần cho cậụ
Giang Đào nói tɾong xe cậu còn có khách đấy.
“Vậy vừa vặn, anh đây cùng chiêu đãi hai người.” Phó Hành nói, “Là em gái nào vậy?”
Em gái…
Nghe giọng điệu trêu tức này của anh ta, ¢hắc là có ý đồ xấu xa gì đó, nhưng Giang Đào xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, cũng không định sửa lại.
Cậu che ống nghe, hỏi Liên Chức có muốn đi cùng hay không.
“Được.” Dù sao đợi lát nữa cũng không có việc gì.
Câu lạc bộ ở đường Mân Nam, là gần đây mới mở.
Hai người đi ra khỏi thang máy đã thấy đèn xanh đèn vàng rực rỡ, Phó Hành đang chờ bên ngoài.
Mà sau khi thấy rõ mặt Liên Chức, dáng vẻ cà lơ phất phơ kia của Phó Hành tɾong nháy mắt tan thành mây khói, nháy mắt với Giang Đào nan tên nhóc khốn khiếp, sao cậu không nói cho tôi biết là vị Đại Phật này.
Giang Đào vô tội nhún vai.
“Trầm tiểu thư.” Phó Hành nhẹ nhàng cười nhạt, vươn tay về phía cô, “Chúng ta đã từng gặp mặt, cô còn nhớ không?”
“Tất nhiên.”
Từ lần ở sân bay Dung Thành, ai từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay chứ. Liên Chức cũng bắt tay anh ta.
Hành lang dài hun hút, ánh đèn lưu chuyển.
Đường vào phòng vòng vèo, Phó Hành lấy đïện thoại ra điên cuồng gọi người dọn dẹp, nếu để cho Dương Tử biết chị gái của anh bị kéo đến một nơi như này, không phải không thể bắn chết anh ta.
Phòng bao lúc trước không biết có khung cảnh diễm lệ như thế nào, dù sao lúc Liên Chức vào cũng coi như đứng đắn, mấy người đàn ông đang ngồi bên cạnh bàn chơi mạt chược, hoặc ngồi ở trên sô pha đánh bài tú lơ khơ, trên bàn trà ngay cả bình rượu đều được bày biện chỉnh tề.
Liên Chức như cười như không nói “Các anh đến câu lạc bộ đều chơi nhàm ċһán như vậy sao?”
Phó Hành ha hả cười.
Liên Chức “Không cần để ý đến tôi.”
Tuy nói như vậy, mấy người đàn ông vẫn giữ quy củ, quản lý mang mấy em gái xinh tươi vào phòng bao kính rượu, thật sự không có ai để ý các cô.
Quản lý này cũng là một người tinh mắt thức thời, nhìn ra đám người tɾong phòng bao đều không g͙iàu thì quý, mà người phụ nữ trên quầy bar tuy rằng tự mình điều chế rượu chơi đùa, nhưng nhìn thái độ này của mấy người họ rõ ràng đều nâng niu cô.
Quản lý tiến lên làm quen với Liên Chức, lại thì thầm vài câu bên tai cô.
Hai mắt Liên Chức sáng ngời, lòng hiếu kỳ nổi lên, có chút nóng lòng muốn thử.
“Thật sự có sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận