Chương 643

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 643

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không lâu lắm, tɾong phòng bao lập tức có hai anh đẹp trai mặc âu phụcđe0 cà vạt đi vào, chỉ nhìn đôi ͼhân dài một mét tám kia lập tức biết là hàng tươi.
Phó Hành và Giang Đào hai mặt nhìn nhau, chỉ thấy hai anh đẹp trai đi tới bên cạnh Liên Chức ngồi xuống, từng ngụm từng ngụm gọi chị gái tốt thiếu chút nữa làm cho rượu tɾong miệng Giang Đào phun ra.
Đúng lúc này Trầm Kỳ Dương gọi đïện thoại tới.
“Đang ở đâu?”
Tiếng nhạc hơi xao động trộn lẫn với giọng nói trầm thấp của người đàn ông chui vào tai.
Giang Đào báo một chỗ.
Trầm Kỳ Dương “Chậc” một tiếng “Sao cậu dẫn cô ấy đến đó.” Anh lại nói, “Mười phút.”
“Mười phút gì?”
Bên cạnh có người đưa rượu lên, Giang Đào cũng chạm vào, qua một lúc mới phản ứng lại.
Trầm Kỳ Dương sẽ không tới Giang Nam chứ?
Cậu giống như cá sắp chết giãy giụa bò dậy, đang muốn đuổi hai tên trai bao này đi, nhưng đã muộn, cửa phòng bao đúng lúc này bị đẩy ma͙nh ra.
Giang Nam ấm áp, anh chỉ mặc áo khoác đen, áo len cao cổ càng làm nổi bật đường cong hàm dưới góc cạnh sắc bén.
Trầm Kỳ Dương liếc mắt một cái lập tức thấy Liên Chức đang ngồi trên quầy bar.
Hai người đàn ông bên cạnh giáp công trái phải, đang làm ảo thuật dỗ dành cô, ngọn lửa màu xanh nháy mắt thành hoa hồng, cô hiểu ý bật cười, giơ ngón tay cái lên với bọn họ, móc ra mấy tờ tiền khen thưởng.
“Thật là hào phóng…”
Liên Chức nghe tiếng ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau, lông mi cô chậm rãi chớp mấy cái.
“Không phải không có thời gian sao?”
Ánh đèn phòng bao chói mắt, sắc mặt Trầm Kỳ Dương không thấy rõ lắm, anh chỉ nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.
“Hai người ra ngoài trước đi.” Giang Đào vội nói.
Hai người đàn ông mặc âu phụcđang muốn đứng dậy, Liên Chức không phụcnói “Tôi tự trả tiền.”
Ngụ ý Giang Đào không quản được.
Dựa vào cái gì mà đàn ông đến câu lạc bộ có thể tùy tiện tìm người đẹp để thả lỏng, cô thì không được, hơn nữa tâm sự thưởng thức nhan sắc mà thôi, cô cũng không làm gì.
Cô hớp một ngụm rượu mà trai đẹp pha, không biết ánh mắt rơi trên đỉnh đầu cô trở nên lạnh lùng bức người, lông mày lạnh thấu xương.
“Chị ơi…”
Phó Hành và Giang Đào đã sắp quỳ xuống trước mặt Liên Chức, nhưng nhìn trên mặt Trầm Kỳ Dương không có phản ứng, lớn khái không phản đối chị gái tìm người bồi, bọn họ cũng lập tức yên lòng.
Người đàn ông ngồi xuống sô pha, trực tiếp rót chai rượu vào ly.
“Ai gọi rượu này?” Anh hớp một ngụm, vẻ mặt lạnh nhạt, “Khó uống.”
“Khó uống thì đừng uống.”
Giang Đào hỏi anh sao lại tới Giang Nam, không phải nói có chuyện khác sao.
Trầm Kỳ Dương “Muốn tới thì tới.”
“Mảnh đất Giang Bắc định khi nào khởi công?”
“Không vội, phải chậm rãi chờ qua hai năm đầu gió này đã…”
Ánh đèn chảy xuôi trên khuôn mặt thâm trầm của người đàn ông, uể oải lại lộ ra vẻ phong lưu, Giang Đào hỏi một câu anh đáp một câu, lúc sau anh làm như không chú ý chỉ “À” một tiếng, lát nữa anh mới phản ứng khiến người đàn ông có chút không yên lòng.
Ly rượu lặng lẽ chuyển động, ánh mắt anh như thể tùy ý dừng ở trên vách ly đang phản quang.
Trong hình ảnh phản chiếu, cô đang chống đầu vào tay nghe người đàn ông bên cạnh kể chuyện cười, môi cô đỏ răng lại trắng, cho dù không cười cũng có cảm giác tươi đẹp như tranh sơn dầụ
Hai người đàn ông mặc âu phụccòn bị cô so sánh, nhưng chính là như thế, hình ảnh trở nên đặc biệt chướng mắt.
Sắc mặt Trầm Kỳ Dương dần dần trở nên đen xì khó coi.
Hai người nọ đang làm nũng bảo Liên Chức thêm wechat, lần sau tới có thể tiếp tục gọi họ, từng tiếng một gọi chị gái ngọt như mật.
“Được, tôi có thể giới thiệu cậu cho chị em mình.”
Thịnh Phù Nhiên thường xuyên đến Giang Nam một chuyến, giúp cô ấy đề cử một nơi thư giãn vậy, mình cô coi như xong, nếu như để Lục Dã biết cô lén tìm trai bao sau lưng anh, chỉ cần nghĩ thôi cô đã rụt ngón tay lại.
Số wechat mở ra còn chưa kịp thêm bạn, chợt nghe thấy “Rắc” một tiếng.
Mọi người không rõ nguyên do, Liên Chức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cái ly tɾong tay Trầm Kỳ Dương nứt thành mấy khối lớn, một chút máu tươi tràn ra từ kẽ ngón tay của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận