Chương 648

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 648

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà ngoại Lương ở trên lầu nghỉ ngơi, đến giờ cơm chiều nghe nói có khách đến thăm mới được người hầu đẩy xuống.
Người đàn ông sau khi trở về từ Giang Nam thì chưa từng ở nhà, bà cụ nói tɾong nhà không ai có thể trói buộc anh, nên tìm người quản được tính tình anh.
Trầm Kỳ Dương nói “Lúc trước con đã đề cập với bà ngoại mình có người vừa ý, kết quả bà không nói hai đã dùng gậy đánh uyên ươngnan”
Bà cụ nhớ tới con gái của dì giúp việc mà anh nói, nhất thời lại vung một gậy qua.
Trầm Kỳ Dương buồn bực nhác của người đàn ông lại không tới đáy mắt, rõ ràng là đang đè nén cơn tức giận.
Dạ dày mẹ Trầm không tốt, cũng không tham ăn.
Bà nói chủ quản khu GD Trung Quốc Selina mời bà đi xem chương trình, vốn buổi trình diễn này nên tổ chức vào cuối năm ngoái, chỉ là bởi vì mẹ Trầm không sắp xếp được thời gian, lập tức điều chỉnh cho bà đến đầu tháng. Phần tình nghĩa này tự nhiên không tiện từ chối.
“Dì không đi được, không bằng bảo Kỳ Dương đưa con và Á Á đi,” Mẹ Trầm vỗ vỗ tay Tiêu Trăn Trăn, “Nếu nhìn tɾúng cái gì thì dì tặng cho con.”
“Mẹ, chiều nay con còn có việc.” Liên Chức xoay quả dâu tây tɾong tay.
Cô nói buổi chiều công ty còn có hợp đồng phải ký, có lẽ không có cách nào đi xem.
“Không bằng để em trai đưa Trăn Trăn đi, cô ấy mới về nước có lẽ còn rấtnhiều thay đổi xung quanh thủ đô chưa kịp nhìn kỹ, vừa lúc có thể dẫn cô ấy đi dạo.”
Đại khái nói những lời này rấtchột dạ, Liên Chức cũng cũng không nhìn ai.
Cô biết có một ánh mắt vẫn luôn rơi ở trên đầu cô, muốn xem nhẹ cũng khó, nhưng cô lại không thấy huyệt thái dương của Trầm Kỳ Dương giật giật, thậm chí không hề cố kỵ đang đông người, đáy mắt trầm xuống.
Sau khi ăn xong, Liên Chức tìm một lý do rời đi.
Khi chiếc BMW màu đỏ bắt đầu ra khỏi trang viên Tử Kinh, bảo vệ gác cổng cung kính chào cô, quả nhiên không thể kiếm cớ, Liên Chức vốn định cuối tuần đi thăm Mạnh Yên, ai ngờ công ty thật sự có việc.
Điện thoại của Lưu Hạo Cần gọi tới, lớn khái là do dự án Cổ Trấn phát sinh chuyện ngoài ý muốn, Liên Chức đe0 tai nghe bluetooth trao đổi với anh, tuy rằng ánh mắt vẫn nhìn chăm chú về phía trước, nhưng lực chú ý đặt một nửa ở tɾong đïện thoại.
Cô tự nhiên cũng chưa từng chú ý tới có một chiếc Bugatti từ phía sau quốc lộ đang chạy như bay, nhanh chóng vòng qua cô, sau đó phanh kít một cái, trực tiếp dừng ở trước mặt cô.
Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, chờ đến khi Liên Chức phụchồi tinh thần thì chiếc BMW đã đâm thẳng vào, thân thể cô cũng lảo đảo the0, lại bị dây an toàn kéo trở về.
Tình huống gì vậy?
Cô đảo mắt nhìn sang, thùng xe phía sau của chiếc Bugatti đã lõm xuống không còn hình dạng ban đầu, Trầm Kỳ Dương trực tiếp đẩy cửa xuống xe, sải bước đi về phía cô.
Ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng chói mắt, Liên Chức không thấy rõ vẻ mặt của anh.
Anh bẻ tay ấn lên cửa sổ xe cô, Liên Chức mở khóa xe, vẻ tức giận vừa hiện lên trên mặt, định tính sổ với anh.
Người đàn ông lại trực tiếp mở cửa xe cô, dây an toàn vừa tháo ra, cả người anh đã đè lên, Liên Chức kìm lòng không đậu lui về phía sau, lại bị anh ôm lấy thắt lưng trực tiếp bế ra khỏi xe.
nannan
Thân thể đột nhiên bay lên không trung, Liên Chức sợ tới mức khẽ kêu lên một tiếng, tɾong ánh sáng chói mắt cô thấy rõ khuôn mặt người đàn ông kia nan hơi thở của anh nóng rực, con ngươi đen nhánh u ám hiện lên tia sáng nham hiểm, giống như sói rình mồi.
Trầm Kỳ Dương đạp một cước đóng cửa xe lại, thân xe sach sẽ, anh trực tiếp thả cô lên.
Trong ngày tuyết lớn gió lạnh đánh úp lại, cô kìm lòng không đậu mà co rúm người, tiếp the0 có một chiếc áo lông quấn lấy cô, anh vẫn mặc chiếc áo len màu xám kia, xen lẫn với ánh mắt của anh vô cùng bức bách.
“Trầm Kỳ Dương, anh có tật xấu phải không ”
Liên Chức phẫn nộ trừng mắt nhìn anh, giọng nói nghe ra cực kỳ tức giận, “Để tôi xuống ”
Tay cô kéo áo anh ra, muốn bước từ trên xe xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận