Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau sự cố giường chiếu kịch liệt vào sáng hôm qua, có lẽ do đổ mồ hôi nhiều nên Cố Thiển Thiển mới thực sự hồi phục.
“Gần đây Thiển Thiển đã biểu hiện rất tốt, có muốn phần thưởng nào không?”
Trịnh Trúc Nghĩa vừa hỏi vừa nắm ngực của cô gái.
“Em muốn về nhà.”
Cố Thiển Thiển yếu ớt đưa ra mong muốn của mình. Ngoài việc về nhà, cô không thể nghĩ ra bất cứ điều gì khác để thoát khỏi Trịnh Trúc Nghĩa.
“Có thể.”
Thật bất ngờ, Trịnh Trúc Nghĩa vậy mà đã trực tiếp đồng ý.
“Thật sao?”.
Cố Thiển Thiển mở to mắt không thể tin được, cô không ngờ Trịnh Trúc Nghĩa lại trực tiếp đồng ý như vậy.
“Nhưng không phải bây giờ. Thiển Thiển không phải đã về nhà một lần rồi sao?”
Trịnh Trúc Nghĩa nói thêm. Thiển Thiển ngay lập tức nản lòng.
“Anh đã chuẩn bị một món quà cho Thiển Thiển, hy vọng em sẽ thích nó.”
“Đây không phải là quần áo của bệnh nhân sao?”
Đôi mắt của Cố Thiển Thiển mở to không hiểu vì cái gì mà Trịnh Trúc Nghĩa lại đưa cho mình một bộ quần áo của bệnh nhân.
“Hiện tại Thiển Thiển là một bệnh nhân. Tất nhiên em phải mặc bộ quần áo của bệnh nhân rồi.”
“Nhưng… em đã khỏi cảm lạnh rồi.”
Khi Cố Thiển Thiển nhìn thấy bộ đồng phục bác sĩ trên người của Trịnh Trúc Nghĩa, cô ấy có linh cảm không lành. Thật khó có thể mở miệng nói.
“Vớ vẩn, vừa rồi dầm mưa làm sao có thể tốt hơn được cơ chứ. Bây giờ chúng ta kiểm tra cơ thể một chút đi.”
Trịnh Trúc Nghĩa mặc một chiếc áo blouse màu trắng với nụ cười dịu dàng trên môi. Cố Thiển Thiển luôn cảm thấy Trịnh Trúc Nghĩa hiện tại không thể nói nói lên lời… biếи ŧɦái. Giống như ông chú kỳ lạ đang quấy rối một cô bé.
Sau khi nghĩ lại, cô ấy không phải là cô gái nhỏ sắp bị lạm dụng tìиɧ ɖu͙© sao?
” Trịnh Trúc Nghĩa, em thật không có việc gì.”
Cố Thiển Thiển không muốn chơi loại trò chơi này. Xấu hổ lắm.
“Nào, cởϊ qυầи ra đi. Anh sẽ kiểm tra cho em.”
Trịnh Trúc Nghĩa nghiêm túc nói.
“À… em… em chỉ phát sốt thôi, sao phải cởϊ qυầи.”
Cố Thiển Thiển bối rối.
“Đúng vậy, đương nhiên phải cởϊ qυầи ra để kiểm tra xem tao huyệt có vấn đề hay không chứ.”
Thật bất ngờ, Trịnh Trúc Nghĩa rất nghiêm túc.
“À…bác
sĩ…em thực sự không sao. Aha…uh…ah…bác
sĩ…anh đang chạm tay vào đâu vậy…”
Cố Thiển Thiển cả kinh. Ngón tay của bác sĩ đã thực sự bóc hai cánh hoa sưng tấy và cắm vào hoa huyệt!
“Ừm… đúng là bệnh. Mà bệnh cũng không nhẹ.”
Bác sĩ kết luận sau khi luồn hai ngón tay.
“Ừm… bác sĩ… ngón tay của anh lạnh quá, đút vào người em thật thoải mái… cầu xin bác sĩ giúp người ta trị bệnh… aha…”
Cố Thiển Thiển vừa kêu lên rêи ɾỉ, đồng thời lắc mông để ngón tay dụ dỗ của bác sĩ cắm vào trong hoa huyệt.
“Có bệnh thì có thể chữa khỏi. Mỗi ngày chỉ cần làʍ t̠ìиɦ vài lần là được.”
Trịnh Trúc Nghĩa rút ngón tay ra một cách không thương tiếc. Đẩy kính trên sống mũi.
“Hmm…Vậy thì bác sĩ, lại đây chơi em đi…Aha…Em thực sự muốn được dươиɠ ѵậŧ to lớn của bác sĩ chơi…Bác sĩ…làm ơn…”
Cố Thiển Thiển khi nghe những lời đó càng lắc mông mạnh hơn.
“bệnh dâʍ đãиɠ này thực sự nghiêm trọng.”
Hơi thở của Trịnh Trúc Nghĩa trở nên nặng nề hơn. Trong một lúc, chỉ còn lại cái mông nhỏ trắng nõn và non nớt dâʍ đãиɠ đang đung đưa trước mắt anh.
“A… bác sĩ… cắm vào sao… ừm… bệnh dâʍ đãиɠ ở bên trong người em càng lúc càng nặng nha…”
Cố Thiển Thiển không biết xấu hổ vươn tay tách hai môi âʍ ɦộ dày của mình ra, mở rộng hoàn toàn hoa huyệt của mình. Trịnh Trúc Nghĩa để sát vào là có thể nhìn thấy phần thịt đỏ ẩn bên trong.
“Con đĩ nhỏ… em thật là lẳиɠ ɭơ…”
Trịnh Trúc Nghĩa hô hấp trở nên nặng nề, đưa tay vỗ hai cái vào bờ mông trắng nõn. Sau đó anh hận không thể cởi cúc quần, lấy côn ŧᏂịŧ chuẩn bị sẵn ra, nhắm ngay hoa huyệt đã mở ra đột nhiên đâm vào.
“Hừ… to quá… côn ŧᏂịŧ của bác sĩ cắm vào rồi… a… thoải mái quá…”
Cô gái rêи ɾỉ một cách phóng đãng. Lắc mông cố gắng nuốt côn ŧᏂịŧ vào sâu hơn. Bác sĩ thay đổi góc độ đâm côn ŧᏂịŧ của mình vào sâu bên trong.
Cả bác sĩ và bệnh nhân đều biến thành da^ʍ thú, cả căn phòng biến thành thiên đường của du͙© vọиɠ.

“Ân… Trịnh Trúc Nghĩa, em muốn ra khỏi giường.”
Cố Thiển Thiển mơ mơ màng màng mở to mắt. Đẩy nhẹ Trịnh Trúc Nghĩa. Trong thời gian bị bệnh này, Trịnh Trúc Nghĩa luôn ép mình uống nhiều nước, đến nỗi mỗi ngày đều bị đánh thức bởi việc đi tiểu.
Bên ngoài trời vẫn còn tối. Trịnh Trúc Nghĩa vẫn còn ngủ.
Nhưng Cố Thiển Thiển vẫn nhìn thấy biểu cảm kỳ lạ trên khuôn mặt của Trịnh Trúc Nghĩa qua ánh đèn mờ ảo, biểu cảm giống như một tên côn đồ bắt cóc một phụ nữ xuất thân từ gia đình tốt. Đây là… Nằm mơ sao?
Khi Cố Thiển Thiển nghĩ đến mình có trong giấc mơ của anh, cô cảm thấy ớn lạnh.
Người này ngay cả trong mơ cũng không buông tha cho cô!
Quả thật bị điên rồi.
“Hử?”
Trịnh Trúc Nghĩa mở mắt ra và thấy cô gái bẹp miệng bất bình. Nghĩ đến cô gái dâʍ đãиɠ trong giấc mơ, quả nhiên bản thân mình nằm mơ rồi.
Thiển Thiển, khi nào thì em mới chủ động câu dẫn anh một lần chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận