Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phù sa không chảy ruộng ngoài, người chị em này vẫn còn độc thân nè, cậu xem xét chiếu cố tớ với.”
Trái tim của Bạch Lê run rẩy, cô cắn môi đáp: “…Không chiếu cố được.”

Đới Mi ở đầu dây bên kia cười to thành tiếng, “Vậy sao cậu không nói thẳng ra là cậu thích anh ấy.”
Từ tận đáy lòng Bạch Lê run lên, bên tai đỏ bừng.
Đới Mi quá hiểu rõ cô, ở đầu dây bên kia cười cũng đủ rồi mới nói: “Cậu không phải sợ.

Nếu anh ấy dám bắt nạt cậu thì tớ sẽ tìm người chơi anh ấy!”
Bạch Lê nhớ đến hình xăm trên người Thẩm Ám, nhất thời không biết có nên khuyên Đới Mi không cần nói mấy lời hung dữ này hay không.
“Bạch Lê, tớ thật sự cực kỳ vui mừng, so với khi bản thân tớ yêu đương còn vui vẻ hơn nữa.

Tớ muốn nhìn thấy cậu kết hôn, nhìn thấy cậu hạnh phúc, cho nên cậu phải cố gắng lên có biết không?” Đới Mi cười nói, âm thanh của cô ta rất có lực xuyên thấu, đánh thẳng vào trong lòng người kia.
Hốc mắt Bạch Lê ươn ướt, cô gật gật đầu: “Tớ sẽ cố.”.

Tới tận 9 giờ tối Thẩm Ám mới làm xong việc, anh bảo Miêu Triển Bằng về nhà nghỉ ngơi trước, còn mình thì ở lại phòng khám.

Vào buổi tối, phòng khám không quá bận rộn, chỉ là để đề phòng lỡ như có chuyện gì xảy ra, trên khắp Đông Thành chỉ có phòng khám thú y của anh là hoạt động 24/24, những nơi khác đều đúng 10 giờ tối đóng cửa.

Những động vật được đưa tới phòng khám không phải chỉ bị bệnh ngoài da, mà là ăn đồ ăn lung tung, cần phải giải phẫu lấy ra, lúc bận rộn nhất, cả ngày anh chỉ kịp ăn vội một bữa cơm.

Nhốt mình trong phòng giải phẫu quá lâu, anh ra ngoài hoạt động vai cổ, lấy một điếu thuốc từ trong túi ra rồi tự châm lửa cho mình, lúc này mới gọi điện thoại cho Bạch Lê.

Điện thoại mới vang lên bốn hồi chuông, Bạch Lê đã nhận.

Thẩm Ám khẽ cười, “Đang đợi điện thoại của anh sao?”
Bạch Lê mặt đỏ tai hồng trả lời lại: “… Không phải.


“Đêm nay anh trực ban.

” Thẩm Ám cắn cắn điếu thuốc, giọng nói có chút mơ hồ, hơi thở khàn khàn mà gợi cảm, “Đóng hết cửa sổ lại rồi đi ngủ sớm một chút, đừng thức đêm.


“… Vâng.

” Bạch Lê nghe anh nói, bên tai khẽ run lên.

Thẩm Ám nhả ra khói thuốc, thấp giọng hỏi, “Có muốn nói gì với anh không?”
Bạch Lê bị giọng nói khàn khàn của anh khiến cho gương mặt đỏ bừng, cả người cô co rúc trong ổ chăn, run run nói khẽ, “Không có.


Thẩm Ám cười cười, “Không nhớ anh sao?”
Mặt Bạch Lê nghẹn đến mức đỏ bừng hết lên cả, không hé răng nói chữ nào.

“Sáng mai anh đến chỗ em nhé.

” Thẩm Ám cắn thuốc, giọng nói mơ hồ khàn khàn, có chút mê hoặc ngoài ý muốn, “Anh có thể tới chỗ em nghỉ ngơi được chứ? Chỉ nghỉ ngơi thôi, không làm gì khác.


Sống lưng Bạch Lê tê rần, lời lên đến miệng lại chẳng thốt ra được, một lúc lâu sau mới ngập ngừng nói: “… Em không tin.


Thẩm Ám khẽ bật cười thành tiếng, anh dụi tắt điếu thuốc, giọng nói ghé sát lại gần ống nghe, cười sằng sặc mang theo chút hơi thở, “Càng ngày càng hiểu anh.


Bạch Lê chui cả người vào chăn, lòng bàn tay siết lấy di động đã toát mồ hôi.

Cơm hộp đặt trước đã tới, Thẩm Ám nhận lấy cơm hộp rồi nói cảm ơn anh giai đã đưa cơm hộp tới, nói với Bạch Lê: “Anh ăn chút đã.

Bạch Lê nhìn thời gian, đã là 9 giờ 3 phút tối, nói cách khác, từ lúc anh rời khỏi đây đến giờ anh vẫn chưa ăn cơm, cô mím môi, muốn nói cái gì đó, rồi lại không biết nên phải mở miệng như thế nào, chỉ khẽ đáp lại, “Vâng.


Thẩm Ám cúp điện thoại, còn chưa ăn được hai miếng cơm lại có khách tới cửa, cún cưng nhà chị ta đánh nhau với con bulldog nào đó, hơn nửa mặt toàn là vết cắn.

Lúc vị khách nữ kia ôm cún cưng nhà mình tới phòng giải phẫu, con cún kia đã kêu rất yếu, chủ nhân ở bên cạnh đau lòng khóc nức nở, “Mẹ đã bảo con đừng đánh nhau đừng đánh nhau, con còn cứ lao vào đánh nhau với nó… Con cũng không nhìn đến cái thân hình bé tẹo tèo teo của con đi, đánh làm sao mà thắng nổi chứ, tức quá đi mà…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận