Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em nói đúng,” tôi mỉm cười, cảm thấy gánh nặng trong lòng vơi đi rất nhiều. “Chúng ta sẽ mặc kệ chúng. Cứ sống thật tốt cuộc sống của mình.”

“Phải vậy chứ,” cô ấy cười, nụ cười rạng rỡ trở lại. “Giờ thì đi ăn thôi. Em đói meo rồi. Em muốn ăn bún chả. Anh bao nhé, Thủ khoa?”

“Tuân lệnh Á khoa,” tôi bật cười, đứng dậy.

Không khí căng thẳng đã hoàn toàn tan biến. Chúng tôi lại nắm tay nhau, nhưng lần này tâm trạng đã hoàn toàn khác. Không còn lo lắng, không còn sợ hãi, chỉ có sự tin tưởng và một quyết tâm mãnh liệt. Chúng tôi đi ra khỏi cổng trường, bỏ lại sau lưng những lời đàm tiếu và những ánh mắt tò mò.

Quán bún chả nằm trong một con hẻm nhỏ không xa trường. Mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa khắp nơi. Chúng tôi chọn một bàn ở góc trong cùng, gọi hai suất đầy đủ. Trong lúc chờ đợi, tôi lấy điện thoại ra, mở một ván game để giải trí. An cũng kề đầu vào xem, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ, bình luận như một huấn luyện viên chuyên nghiệp.

“Ngu thế! Bắn bên phải kìa!”
“Trời ơi sao lại chạy vào đấy, tự sát à?”
“Đưa đây em chơi cho!”

Tôi bật cười, đưa điện thoại cho cô ấy. An nhận lấy, hai mắt sáng rực, bắt đầu thể hiện kỹ năng của mình. Nhìn dáng vẻ tập trung, môi mím lại, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình của cô ấy, tôi thấy thật đáng yêu. Ai mà ngờ được một Á khoa xinh đẹp, cá tính lại là một tay game thủ cừ khôi như vậy.

Bún chả được bưng ra, cắt ngang trận game của cô ấy. An tiếc nuối trả điện thoại cho tôi, mặt xị ra.

“Thua rồi. Tại anh đấy,” cô ấy dỗi.

“Thôi được rồi, lỗi của anh. Ăn đi cho nóng, ăn xong anh cho em chơi tiếp,” tôi dỗ dành.

Chúng tôi bắt đầu ăn. Có lẽ vì đã đói, hoặc vì tâm trạng đã tốt hơn, tôi cảm thấy món bún chả hôm nay ngon lạ thường. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ chuyện học hành, game, đến cả những bộ phim vừa ra rạp. Cứ như thể chúng tôi đang có một buổi hẹn hò thực sự.

“A, Long này,” An chợt nhớ ra điều gì đó. “Cuối tuần này câu lạc bộ võ thuật của em có buổi giao lưu với một võ đường bên ngoài. Anh có muốn đến xem không?”

“Tất nhiên là có rồi,” tôi đáp ngay không cần suy nghĩ. “Anh muốn xem em ngầu như thế nào trên sàn đấu.”

“Chỉ đến xem thôi à?” cô ấy nhướn mày. “Không muốn thử vài đường sao? Em thấy thể lực của anh tốt thế này, không tập võ thì hơi phí.”

“Anh á?” tôi chỉ vào mình, hơi bất ngờ. “Anh không biết gì về võ thuật cả.”

“Thì em dạy cho,” cô ấy nói rất tự nhiên. “Coi như là học phí cho việc anh kèm em học mấy môn đại cương. Huấn luyện viên cá nhân Minh An, một chọi một, đảm bảo chất lượng. Thế nào?”

Một lời đề nghị quá hấp dẫn. Được bạn gái là Á khoa dạy võ, còn gì tuyệt vời hơn? Tôi có thể vừa rèn luyện sức khỏe, vừa có thêm thời gian ở bên cô ấy.

“Thỏa thuận,” tôi mỉm cười, giơ tay ra.

An cũng cười, đập tay vào tay tôi. “Quyết định vậy nhé. Bắt đầu từ cuối tuần này.”

Bữa trưa kết thúc trong không khí vui vẻ. Chúng tôi đi bộ thong thả quay trở lại trường cho tiết học buổi chiều. Khi đi ngang qua bảng tin của khoa, một tờ thông báo lớn dán ở vị trí trung tâm đã thu hút sự chú ý của chúng tôi.

“Cuộc thi ‘Nhà Kinh Tế Trẻ Tài Năng’ cấp trường.”

Tôi dừng lại đọc kỹ. Đây là một cuộc thi học thuật lớn và uy tín, được tổ chức thường niên. Giải thưởng rất hấp dẫn, không chỉ có tiền mặt mà người chiến thắng còn có cơ hội được thực tập tại các tập đoàn kinh tế lớn. Đây là một cơ hội tuyệt vời để khẳng định bản thân và làm đẹp cho hồ sơ sau này.

“Anh định tham gia à?” An hỏi, thấy tôi có vẻ hứng thú.

“Ừm. Anh nghĩ mình nên thử sức,” tôi gật đầu. “Một cơ hội tốt mà. Còn em thì sao? Á khoa chắc chắn không thể bỏ qua chứ?”

An khoanh tay trước ngực, nhìn vào tờ thông báo, đôi mắt ánh lên vẻ hiếu thắng quen thuộc. “Thú vị đấy. Đương nhiên là phải tham gia rồi. Em đang muốn xem thử, rốt cuộc thì Thủ khoa và Á khoa, ai mới là người giỏi hơn.”

Cô ấy quay sang nhìn tôi, nháy mắt một cái đầy thách thức. “Đến lúc đó, chúng ta sẽ là đối thủ đấy, Nguyễn Long. Đừng có mà nương tay.”

Tôi bật cười. “Câu đó phải để anh nói mới đúng, Minh An. Em cứ chuẩn bị tinh thần bị anh đánh bại đi.”

Vậy là, từ đồng đội chiến đấu chống lại kẻ thù chung, chúng tôi sắp trở thành đối thủ trên một chiến trường mới – chiến trường học thuật. Tôi không hề cảm thấy áp lực, ngược lại còn thấy vô cùng hào hứng. Có một đối thủ xứng tầm như cô ấy, cuộc sống đại học của tôi chắc chắn sẽ không bao giờ nhàm chán.

Chúng tôi nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên ngọn lửa của sự cạnh tranh và cả sự thấu hiểu. Cuộc chiến với Hoàng Bách vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thêm một mục tiêu mới để cùng nhau phấn đấu, theo một cách rất riêng. Mọi chuyện dường như đang trở nên thú vị hơn rất nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận