Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
“Thỏ con, em nhưng vậy càng làm anh muốn em.” Cận Tử Huyền một bên thân thân khuôn mặt đỏ bừng của thỏ con, một bên sắc tình xoa bóp mông thịt.
“Ngô, Cận ca, đừng……” Thân thể Bạch Diệp đã bị khai phá vô cùng dâʍ đãиɠ bắt đầu có phản ứng, toàn thân bắt đầu nổi lên màu hồng nhạt.
Cận Tử Huyền cúi đầu đang muốn nhấm nháp tiểu núʍ ѵú một chút, lại thấy trên ngực trái của cậu chậm rãi hiện ra dòng chữ, “Đây là…Bạch Mạch Nhiễm cái lão súc sinh này ! Ông ta thế mà làm vậy với em!”
Cận Tử Huyền cũng không khi dễ Bạch Diệp nữa, buông người trong lòng ra, đứng dậy muốn tới Bạch gia cùng Bạch Mạch Nhiễm liều mạng.
“Ân?” Bạch Diệp mê mang mở to mắt, lát sau mới kịp phản ứng lại, cậu vội vàng ngăn người lại, “Không phải, Cận ca, anh hiểu lầm rồi, đây là do em tự nguyện thật sự!”
Cận Tử Huyền khó có thể tin hỏi “Em nói cái gì?”
Nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Diệp chậm rãi đỏ bừng tràn đầy tình ý, trong lòng Cận Tử Huyền có dự cảm không tốt.
Quả nhiên, Bạch Diệp hừ hừ nói “Em, em yêu thích ba ba, cho nên muốn dùng loại phương pháp này làm bản thân có ký hiệu thuộc về ba ba, như vậy ba ba sẽ không thể không cần em.”
Cận Tử Huyền tức muốn điên rồi, “Bạch Diệp! Em nói rõ ràng! Em, em cùng lão già kia đã làm chưa?!”
“…… Anh đừng nói bậy, ba ba mới không phải lão già……” Bạch Diệp cúi đầu, chỉ lộ ra đôi tai đỏ rực.
Nhìn bộ dạng thỏ con tránh nặng tìm nhẹ nói sang chuyện khác, hắn còn cái gì không rõ!
” Mẹ !” Cận Tử Huyền dùng sức đấm lên vách tường, tức đến sắp phát điên rồi.
“Cận, Cận ca……” Thỏ con lần đầu tiên nhìn thấy sói xám nổi điên như vậy, giống như tùy thời đều sẽ ăn thịt người, sợ tới mức chân run lên bần bật.
Cận Tử Huyền bi ai phát hiện, cho dù hắn biết con thỏ này không yêu mình, nhìn thấy cậu bị dọa, vẫn là đau lòng, hắn khom lưng, bàn tay bao vây lấy cậu, tận lực dùng ngữ khí bình tĩnh hỏi, “Thỏ con, anh mang em rời đi có được không, rời khỏi ba em, được không? Về sau Cận ca nuôi em.”
“Không cần!” Thỏ con không cần suy nghĩ, gọn gàng dứt khoát cự tuyệt hắn.
“Thao!” Cận Tử huyền càng tức, cũng không biết lão Bạch Mạch Nhiễm kia câu dẫn thỏ con thế nào, nhưng tức nhất là thỏ con căn bản không yêu hắn.
Cận Tử Huyền ở trong ký túc xá đi đi lại lại hai vòng, xoay người nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Thỏ con, anh hỏi em, trước kia thời điểm cùng anh làm, có coi anh trở thành người khác hay không?”
“Không, không có, Cận ca chính là Cận ca, không phải những người khác.” Cái này thỏ con thực nghiêm túc, cậu xác nhận trước nay chưa từng nhầm lẫn bất cứ ai.
“Vậy được rồi.” Cận Tử Huyền trong lòng hỏa khí cuối cùng cũng giảm bớt,là gì? Em, có thích Cận ca hay không?”
Thỏ con nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, ngẩng đầu kiên định gật đầu, “Ân, em thích Cận ca.”
Cận Tử Huyền ngăn chặn sự vui mừng trong lòng, lại lần nữa xác nhận một lần, “Anh nói không phải thích kiểu bạn bè, là người yêu, em có yêu anh hay không?”
“Em cũng từng có bạn bè khác, bọn họ thích ai hôn ai, em đều sẽ không để ý, nhưng với Cận ca nếu làm vậy với những người khác, trong lòng em liền sẽ không thoải mái…… Này có phải là yêu không?” Thỏ con thấp thỏm hỏi.
Cận Tử Huyền bật cười, “Đúng vậy, đấy là yêu, thỏ con, em yêu anh!”
Cận Tử Huyền cũng đã nghĩ thông suốt, Bạch Mạch Nhiễm tên kia cũng đã già rồi, phỏng chừng cũng không thể chăm thỏ con được mấy năm, cuối cùng bé con này cũng chỉ có thể là của hắn, hắn hoàn toàn không cần để ý lão gia hỏa kia.
( Bạch Húc: Chắc anh mày chết rồi. )
Hơn nữa theo hắn thấy, thỏ con đối với lão gia hỏa kia thích trộn lẫn với sự ỷ lại, nếu cương ngạnh buộc bé con này phải chọn, chắc chắn bé con vô tâm này sẽ chọn vứt bỏ hắn, quay đầu liền cùng lão gia hỏa kia ôm ôm ấp ấp, hắn mới không ngu ngốc như vậy đâu.
Nghĩ đến đây, Cận Tử Huyền ôn nhu bắt lấy mắt cá chân thỏ con, đem người kéo tới mép giường, không chút khách khí cởi bỏ qυầи ɭóŧ của cậu, tách mở hai chân cậu ra, đối với tiểu huyệt mơ ước đã lâu liều mạng liếʍ ɭáρ.
Hắn đã khắc chế không được, cần thiết đem con thỏ này thao chết, nếu không phải sợ làm cậu bị thương, hắn kỳ thật muốn thẳng lưng đâm vào.
“A ~ ngô…… Cận ca…… Không, không cần…… thật dơ……” Thỏ con thực ngốc, vừa mới không phải còn đang nói chuyện thích hay không thích sao? Sao đột nhiên nhảy tới bước này rồi.
“A…… Ngô…… thật ngứa, thật kỳ quái……” Thỏ con hai chân mở rộng ra hết cỡ, Cận Tử huyền đang vùi đầu vào nữ huyệt, đôi tay cũng đặt ở đỉnh đầu hắn, muốn đẩy ra lại không có sức.
Cận Tử Huyền liếʍ liếʍ, đột nhiên nếm được một vị ngòn ngọt…… nữ huyệt thế mà bắt đầu phân bố dâʍ ŧɦủy̠! Một chút cũng không tanh, còn mang theo vị ngọt !
“Thỏ con, em thật là bảo bối!” Cận Tử Huyền cảm thán, trong lòng lại nhịn không được ghen ghét, lão gia hỏa đáng giận kia!
Hắn một bàn tay ôm mông của cậu, một bàn tay vòng qua cổ cậu, đem cả người cậu ôm lên, làm hai chân của Bạch Diệp vòng qua trên eo mình, “Bảo bối, kẹp chặt!”
Dứt lời, còn không đợi Bạch Diệp trên người chuẩn bị tốt, đỡ lấy mông nhỏ liền hung hăng trầm xuống.
“A! Quá sâu! Quá lớn! Cận ca! Không, em sợ……” Bạch Diệp bị thao đến run lên, hoảng hốt mông nhỏ liền muốn trốn.
Nhưng chỉ dựa vào thỏ con sao có thể chạy thoát được khỏi sói xám, chỉ có thể tùy ý để đối phương hung hăng mà thao bừa bãi, tiếng bạch bạch bạch vang lên ở trong phòng ký túc xá, một lần lại một lần thao càng tàn nhẫn càng sâu hơn.
“A…… A…… Mông bị đâm đau quá, nữ huyệt sắp bị thao hỏng rồi…… Ô ô……” Bạch Diệp tay rốt cuộc cũng không thể ôm Cận Tử Huyền được nữa, đôi tay vô lực rơi xuống, hai chân cũng bắt đầu từ bên hông hắn trượt xuống.
Nhìn thỏ con bị chính mình thao đến mỏi mệt vô lực, Cận Tử Huyền trong lòng thầm nghĩ, lão gia hỏa kia có thể thỏa mãn cậu như hắn sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận