Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(*thanh giả tự thanh: nguyên gốc câu này là ‘thanh giả tự thanh, tục giả tự tục’, có nghĩa là trong sạch tự mình biết, ô uế tự mình hay. Câu này chuẩn ^^~)

Nhờ phúc đức của Hà Dịch bảo bối, tôi đã có thể dễ dàng tan ca sớm, cùng Hàn Lỗi tay trong tay tham gia bữa tiệc.

Nếu nói đến việc tham dự một bữa tiệc, theo tôi hiểu thì đó chính là cùng với tổ hợp các “Tiểu thư và mấy lời” mà thành công trong công việc, tính chất này không sai biệt lắm, gặp mặt, tiếp xúc, bồi chuyện, bồi ăn, bồi uống, tục xưng gọi là “ba theo” (Momo: theo ăn, theo uống, theo chuyện đó các nàng^~^)

Đi tới trước cửa nhà hàng, tôi rất dễ dàng kết luận đây chính là một nơi cấp cao, dù gì thì mấy ngôi sao kia cũng không phải tự nhiên mà phát sáng nha.

Bên trong trang trí hết sức phong cách, có một hàng lang thật dài, gấp khúc, chính giữa có ao cá với những hòn non bộ, xung quanh là những rặng trúc xanh mướt, con đường nhỏ rải đầy đá sỏi, khung cảnh hết sức êm đềm, thanh thản. Phục vụ dẫn chúng tôi rẽ trái rẽ phải, đi đến tận cùng mới dừng lại trước cửa một gian ghế lô*, bởi vậy có thể thấy rằng, đây là một gian ghế lô rất rất bí mật.

(*ghế lô: cái này khá phổ biến trong ngôn tình hiện nay, theo ta được biết thì đó là một gian phòng bao theo kiểu Nhật, cái kiểu các nàng xem phim là biết đó, có cửa kéo này, bàn ghế cùng trang trí theo phong cách Nhật, mà theo đoạn tả cảnh trên ta nghĩ chắc cũng là một nhà hàng kiểu Nhật á. Ta chỉ biết thế thôi, ai hiểu rõ hơn xin hãy chỉ giáo nhé >”<, vì ko hiểu lắm nên ta ko dám thay~~~) Người phục vụ cung kính kéo cửa, ngay lập tức đập vào mắt tôi chính là cảnh tượng “Hồng Lâu Mộng” điển hình: mấy người phụ nữ vây quanh một người đàn ông, mà không ngoa thì chính là phiên bản “một chú lùn và bảy nàng Bạch Tuyết”, bởi vì bọn họ vừa đúng là tám người. (=”=) Vấn đề là cái người đàn ông kia…ách, sắc thì thôi bỏ đi, dù sao lão thê thảm thế tôi không nỡ nhìn, vóc người thì như Địa Trung Hải, mắt ti hí như hạt đậu, mũi đỏ như cà chua, môi dầy như chuối luộc, tay chân như móng heo, bụng thì trương phềnh, xem qua là biết bên trong toàn bia rượu chứ đâu. Tôi cố nén xúc động muốn cười ầm lên của mình, yên lặng để Hàn Lỗi kéo vào bên trong phòng. “Lý tổng, ngại quá, chúng tôi tới muộn.” Hàn Lỗi buông tay tôi, vươn người về phía trước bắt tay với Lý tổng, cũng khách sáo hàn huyên vài câu, trưng ra cái mặt nạ đầy tính nhân văn và nho nhã. Lý tổng giống hệt như thế, chìa ra cái móng heo của mình cùng Hàn Lỗi trò chuyện, lảm nhảm vài câu: “Nào có, nào có, là tôi đến sớm thôi…” Lời nói dối trá, chẳng qua cái cặp mắt hạt đậu kia vẫn cứ không ngừng len lén ngó về phía tôi thì phải. Hàn Lỗi cũng chú ý tới tầm mắt của lão, cho nên không để lại dấu vết dời chuyển thân mình cao lớn của anh, vừa lúc ngăn trở tầm mắt hạt đậu trong phạm vi tối đa, dùng thanh âm khách khí nghe không ra tình cảm nói: “Đây là nhà thiết kế trực thuộc công ty của chúng tôi, Hạ tiểu thư.” Nghe vậy, Lý tổng khẩn cấp vươn móng heo, chờ cùng tôi nắm tay, chẳng qua là Hàn Lỗi vẫn cản trở trước mặt khiến lão có chút không hiểu cho lắm, cho nên dần dần lộ ra vẻ cười thô tục không chút thuần khiết mà vẫn cho rằng chỉ có mình mới biết lí do của nó. Vì lễ phép, tôi đành đẩy đẩy Hàn Lỗi, khó khăn vươn tay của mình chủ động cầm lấy cái móng heo kia. Lý tổng phát huy quái lực gạt bỏ Hàn Lỗi, tiến tới trước gót chân tôi, dùng con mắt hạt đậu nóng rực nhìn tôi, bờ môi khêu gợi dầy như tường thành lúc mở lúc đóng. Tôi nhìn môi của anh, không nhịn được âm thầm đổ mồ hôi dưới đáy lòng, may mà chúng tôi là người Trung Quốc, chào hỏi không cần hôn vào mu bàn tay, nếu không bị cái môi kia hôn vào, tôi sẽ phải nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc có nên hay không chém đứt cái bàn tay bị nó “làm bẩn” mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận