Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ký Ức Trống Rỗng Và Con Mồi Mới
Ngày hôm đó, tại lễ cưới.
Đỗ Phương đang đi tìm Hạ Vũ để báo cáo thì thấy Thiên Tuyết lén lút đi ra góc vườn, bộ dạng thập thò sợ sệt. Hắn là dân chuyên nghiệp, lập tức nấp sau một gốc cây lớn, giữ khoảng cách.
Hắn thấy cô nghe điện thoại, giọng thì thầm nhưng đủ để hắn nghe thấy.
“Yên tâm,” giọng Thiên Tuyết lạnh băng, khác hẳn vẻ yếu đuối thường ngày. “Chỉ cần tôi làm vậy… anh đảm bảo việc tôi nhờ sẽ thực hiện tốt?”
Cô ta im lặng nghe đầu dây bên kia.
“Được. Cứ như vậy đi.”
Đỗ Phương rùng mình. “Việc tôi nhờ”? Là việc gì? Ngay lúc đó, điện thoại của hắn rung lên (Lưu Ngọc Thái gọi), hắn phải vội vàng rời đi, không kịp nghe đoạn cuối. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để kết luận: Hoa Thiên Tuyết đang bắt tay với kẻ khác, phản bội Hạ Vũ.
Hiện tại.
“Mẹ kiếp!” Lưu Ngọc Thái đấm mạnh vào tường. “Tao đã nghi con khốn đó ngay từ đầu! Nó lợi dụng lúc đại ca mất cảnh giác! Chờ nó tỉnh lại, tao phải xé xác nó!”
“Nó mất trí rồi.”
Giọng bác sĩ già vang lên, cắt đứt cơn thịnh nộ của Ngọc Thái.
“Cái gì?”
“Cậu ấy bị chấn động mạnh ở vùng đầu, cộng thêm việc mất máu,” bác sĩ thở dài. “Tạm thời bị mất trí nhớ. Có thể một tuần, có thể một tháng, cũng có thể… vĩnh viễn không nhớ lại.”
Thái và Phương chết lặng.

Trong khi đó, tại Mặc Gia.
Hoa Thiên Tuyết ngồi đối diện với Mặc Nghiêm. Anh ta vẫn vậy, điềm tĩnh, lịch lãm, như một vị thần Hy Lạp bước ra từ tranh vẽ.
“Cha mẹ tôi đâu?” cô hỏi, giọng khản đặc.
“Họ an toàn,” Mặc Nghiêm đẩy một tách trà về phía cô. “Ở một nơi mà Dương Hạ Vũ không bao giờ tìm thấy.”
“Bảo Trân? Thiên Hải?”
“Cũng vậy. Chúng đang rất vui vẻ.”
“Tại sao anh lại giúp tôi?” cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Kẻ thù của anh là Hạ Vũ, tại sao lại cứu cha mẹ tôi khỏi… chính người của hắn?”
Mặc Nghiêm cười. “Tôi đã nói rồi. Tôi muốn trả thù hắn. Và cách trả thù tốt nhất, không phải là giết hắn.”
Anh ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
“Hắn cướp đi người tôi yêu thương nhất. Hắn khiến em gái tôi chết trong đau đớn. Giờ đây… tôi muốn hắn cũng phải nếm trải cảm giác đó. Cảm giác sống không bằng chết.”
“Ý anh là sao?”
Mặc Nghiêm quay lại, trong tay anh là một chiếc hộp gấm nhỏ. Anh ta mở nó ra.
Bên trong, không phải là nhẫn, không phải là trang sức. Mà là hàng chục ống tiêm nhỏ, và một gói bột trắng tinh.
“Đây…” Thiên Tuyết run rẩy.
“Đúng vậy,” Mặc Nghiêm mỉm cười, nụ cười của ác quỷ. “Heroin. Cái chết trắng.”
“Anh… anh muốn tôi…”
“Hạ Vũ đã mất trí nhớ, đúng không?” Mặc Nghiêm nói, như thể anh ta có tai mắt ở khắp nơi. “Đó là cơ hội trời cho, Thiên Tuyết à. Hắn bây giờ là một tờ giấy trắng. Hắn tin em. Hắn yêu em.”
Anh ta đặt chiếc hộp vào tay cô.
“Trở về bên hắn đi,” anh ta thì thầm, giọng đầy mê hoặc. “Chăm sóc hắn. Yêu thương hắn. Và mỗi ngày… cho hắn một chút ‘liều thuốc’ này. Tiêm vào thức ăn, vào nước uống. Biến hắn thành một con nghiện. Biến hắn thành một phế vật sống dựa vào em.”
“KHÔNG!” Thiên Tuyết hét lên, ném chiếc hộp đi. “Anh điên rồi! Anh là ác quỷ!”
“Tôi ác quỷ?” Mặc Nghiêm cười lớn. “So với kẻ dùng chính con mình làm mồi nhử, suýt giết chết cha mẹ vợ để bịt miệng, thì tôi và hắn, ai ác hơn ai?”
Thiên Tuyết khựng lại.
“Em không làm,” Mặc Nghiêm nhún vai, “Cũng được thôi.”
Anh ta búng tay. Một màn hình lớn hạ xuống.
Trên màn hình, là cha mẹ cô, đang ăn cơm. Là Thiên Hải và Bảo Trân, đang chơi đùa.
“Họ đang rất an toàn,” Nghiêm nói. “Nhưng… em biết đấy, tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Một cơn đau tim. Một vụ hỏa hoạn. Hay… một liều thuốc quá tay.”
“ĐỪNG!”
“Chọn đi, Thiên Tuyết,” Mặc Nghiêm cúi xuống, nhặt lại chiếc hộp, đặt vào tay cô một lần nữa. “Tính mạng của bốn người họ. Đổi lấy việc em… ‘chăm sóc’ cho Dương Hạ Vũ.”
Hoa Thiên Tuyết nhìn chiếc hộp trong tay. Bàn tay cô run lên bần bật.
Cô đã trốn thoát khỏi một con quỷ. Chỉ để rơi vào vòng tay của một con quỷ khác, tàn nhẫn và thông minh hơn vạn lần.
Cô siết chặt chiếc hộp. “Tôi… tôi phải làm thế nào?”
Nụ cười của Mặc Nghiêm nở rộ. “Đơn giản thôi… vợ yêu à.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận