Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giao Kèo Của Số Phận
Lôi Hành đứng giữa đống đổ nát còn đang bốc khói nghi ngút, nhìn vào điện thoại đã bị tắt máy, chửi thề một tiếng. Hắn biết Trạm Lâu điên, nhưng không ngờ hắn lại bình thản trước cái chết đến vậy.
“Lôi ca! Mau lại đây! Cô gái kia… cô gái kia sắp chết rồi!”
Tiếng hét của đàn em kéo Lôi Hành về thực tại. Hắn chạy vội tới chỗ một bức tường bị sập. Dưới đống gạch vụn, một bàn tay nhỏ bé, trắng bệch thò ra.
Đó là Phạm Thanh. Cô gái bám theo xe của hắn đến đây, nằng nặc đòi đi theo để “trả ơn”, thực chất là để tìm đường sống. Cô ta đã bị vùi lấp khi bom nổ.
Lôi Hành cùng đàn em hì hục đào bới, lôi cơ thể mềm oặt của cô gái ra. Cô ta bất tỉnh, đầu chảy máu, hơi thở yếu ớt như tơ nhện.
“Chết tiệt!” Lôi Hành cởi áo khoác, bọc lấy người cô ta. Hắn ghét sự phiền phức, nhưng hắn không thể bỏ mặc một người chết trước mặt mình mà không cứu, nhất là khi cô ta bị liên lụy bởi hắn.
Hắn bế thốc cô lên, ném vào ghế sau chiếc xe duy nhất còn nguyên vẹn.
“Các cậu tản ra, tìm manh mối về Trình Huy. Hắn chắc chắn đang ở biên giới Campuchia hoặc Lào. Tìm được thì báo ngay.”
Ra lệnh xong, Lôi Hành lái xe lao vút đi về hướng bệnh viện dã chiến.
Đến nơi an toàn, sau khi được sơ cứu, Phạm Thanh tỉnh lại. Cô nhìn thấy Lôi Hành đang đứng hút thuốc bên cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra xa xăm.
“Lôi ca…” Cô thều thào.
Lôi Hành quay lại, ném một xấp tiền đô la dày cộp lên giường bệnh.
“Tỉnh rồi thì cầm tiền cút đi. Đây là tiền bồi thường. Đủ để cô sống sung túc cả đời ở một nơi khác. Đừng bám theo tôi nữa, lần sau sẽ không may mắn thế đâu.”
Phạm Thanh nhìn xấp tiền, rồi nhìn Lôi Hành. Đôi mắt cô ánh lên sự kiên quyết kỳ lạ. Cô không cầm tiền, mà cố gắng lết xuống giường, quỳ sụp xuống.
“Tôi không cần tiền. Tôi không đi đâu cả.”
“Cô điên à?” Lôi Hành gắt lên. “Ở lại đây là chết đấy!”
“Tôi không sợ chết. Tôi sợ phải sống như một con chuột cống, bị người ta chà đạp, buôn bán.” Cô ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng. “Anh cứu tôi hai lần. Mạng tôi là của anh. Tôi biết lái xe, biết nấu ăn, biết băng bó vết thương… Tôi làm gì cũng được. Cho tôi đi theo anh.”
“Tôi là tội phạm. Là kẻ giết người.” Lôi Hành cúi xuống, mặt đối mặt với cô, tỏa ra sát khí đe dọa.
“Tôi biết. Nhưng anh là người duy nhất coi tôi là con người.” Cô nắm lấy tay áo hắn, siết chặt. “Nếu anh đuổi tôi đi, tôi sẽ chết ngay trước cửa bệnh viện này. Dù sao thì ra ngoài kia tôi cũng chết, thà chết ở đây còn hơn.”
Lôi Hành nhìn sâu vào mắt cô gái. Hắn thấy được sự tuyệt vọng cùng cực và cả sự ngoan cường đến lì lợm. Hắn thở dài, dập tắt điếu thuốc.
“Được rồi. Muốn chết thì cứ theo. Nhưng đừng hòng tôi bảo vệ cô lần nữa.”
Đúng lúc đó, đàn em gọi điện tới.
“Lôi ca! Tìm thấy rồi! Tên Trình Huy đang trốn ở một casino tại biên giới Campuchia. Hắn vừa đăng tin tìm nguồn hàng trên dark web 10 phút trước.”
“Tốt.” Lôi Hành nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm. “Chuẩn bị xe. Báo cho Trạm tiên sinh. Chúng ta đi săn.”
Hắn quay sang Phạm Thanh, người đang run rẩy vì vui mừng khi được giữ lại.
“Cô biết lái xe không? Lên ghế lái. Chúng ta đi.”
Chiếc xe lao đi trong màn đêm, mang theo những kẻ liều mạng tiến về phía biên giới, nơi luật pháp không tồn tại và bạo lực là ngôn ngữ duy nhất. Trạm Lâu, Tỉnh Mịch Hà, Lôi Hành, và giờ là cả Phạm Thanh – số phận của họ đang lao vào một vòng xoáy mới, đẫm máu và điên cuồng hơn bao giờ hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận