Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây là lần thứ ba Chi Đạo bước vào không gian riêng của Minh Bạch.
Trong ánh mắt trôi nổi giống như con thuyền dập dềnh trên biển khơi. Mỗi lần hít vào đều là mùi hương thanh mát trên người thiếu niên, tâm lưng rộng lớn như núi Hà Quảng. Chi Đạo ngồi trên con thuyền trôi nổi trên dải ngân hà, mơ màng sắp ngủ.
Lưng của Minh Bạch. Thật ấm.
Chi Đạo ôm sát cổ anh, tham lam hít hà, lắng nghe hơi thở của thiếu niên, chóp mũi quét qua đuôi tóc mềm mại của anh.
Hơi ngứa.
Cô nhẹ nhàng chạm môi vào chúng. Tóc của Minh Bạch, thứ này sinh trưởng từ trong thân thể của anh.
Chi Đạo chỉ dám chạm vào một chút, rồi lại nhút nhát lui về, duy trì khoảng cách an toàn lúc đầu, làm bộ như chưa từng xảy ra chuyện gì, nghiêng mặt ngang nhiên nhắm mắt lại.
Lý trí bảo cô nên e lệ. Nhưng khát vọng trong trái tim lại đang giương móng vuốt sắc bén, muốn đục thủng bức tường lý trí.
Minh Bạch mặc một chiếc áo khoác lông, lông vũ mềm mại thoải mái lại mang thêm chút cảm giác rét lạnh của mùa đông. Chi Đạo dán mặt vào làn da sau cổ lộ ra ngoài của thiếu niên, cảm thụ máu của anh đang róc rách lưu động, hai người gần gũi đến như vậy.
Chi Đạo nhẹ nhàng hít vào hơi thở của tuyết, trong tuyết có mùi hương của anh. Xa cách, sạch sẽ, tươi mát.
Bả vai cứng nhắc dần mềm xuống. Tay phải của Chi Đạo chậm rãi giơ lên, hạ xuống vị trí mà trước đó từng có một người con gái khác chạm vào. Đến tận khi bàn tay cô hoàn toàn chiếm lĩnh nơi đó mới cảm thấy mỹ mãn.
Bỗng nhiên, Chi Đạo lại nhăn mặt lại, ngón tay tay trái chậm rãi nắm chặt quần áo trước ngực anh, giống muốn bóp chết những thứ đang quấy nhiễu trong trái tim mình.
Chi Đạo vẫn không tin lời Minh Bạch nói: “Cô ấy không phải bạn gái cũ của anh. Em là người đầu tiên.”.
Lần trước tới nhà anh, phát hiện anh là Cố Ẩn. Còn phát hiện một bí mật khác không tính là bí mật.
Lần đó, lúc làm bài tập, Chi Đạo vô tình nhìn thấy trên kệ sách của Minh Bạch có một quyển 《 người tình 》của tác giả Duras (1). Nhìn từ nếp gấp bên bìa ngoài thì đoán ra quyển sách này đã được đọc. Sau đó, Chi Đạo cũng mua một quyển về đọc.
________________________________
(1): Tác phẩm Người tình của nhà văn Duras: Bối cảnh lịch sử của tác phẩm là Việt Nam dưới thời Pháp thuộc. Tác phẩm kể về mối tình lãng mạn và phức tạp của một thiếu nữ mới lớn của một gia đình Pháp đang gặp khó khăn về tài chính với một người đàn ông gốc Hoa giàu có.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Nội dung quyển truyện kể về một thiếu nữ bị bao dưỡng, cuối cùng bất đắc dĩ bị ép phải rời đi.
Chi Đạo đã mở quyển sách, trang thứ nhất của quyển sách viết tên Cố Ẩn, nét chữ rất xấu xí. Trang cuối cùng của quyển sách có kẹp một tấm ảnh chụp, tấm ảnh khá cũ, trong ảnh là mỹ nữ Mạt Hà tươi cười như hoa với mái tóc dài mỹ lệ.
Chi Đạo vô ý thức lật đến mặt trái của tấm ảnh, vẫn là nét chữ xấu xí ấy
Bên trên viết: “Người tình”
So sánh ra thì thứ mà đôi mắt cô nhìn thấy còn lại thuyết phục hơn lời nói của anh nhiều.
Nhưng mà, cô lại thích anh nói dối.
Cho nên..
Nếu quá khứ của Minh Bạch không có sự tham dự của người khác tham thì thật là tốt biết bao, không có gút mắt lưu trữ đến tận bây giờ thì thật tốt biết bao. Minh Bạch sẽ hoàn hoàn toàn toàn chỉ thuộc về một mình cô, chỉ có mình cô có thể chiếm lĩnh tình cảm của anh, điều khiển nó. Vĩnh viễn. Tuyệt đối.
Thật tốt.
Chi Đạo chờ đợi mãi thượng đế mới đưa tới cho cô một món quà hiếm có, nhưng trên đó lại có nước miếng của người khác, hiện giờ trong lòng bàn tay cô toàn là thứ chất lỏng nhầy nhụa ghê tởm kia.
Nhưng cho dù có ghê tởm hơn nữa, cô cũng không muốn buông tha.
Nếu mọi người trên đời đều công nhận “1” tốt nhất, thì sẽ không có “10”, càng sẽ không có ghen ghét, hâm mộ, nỗi buồn, cay đắng, thậm chí là những lời nói gây tổn thương.
Thứ dục vọng chiếm hữu xấu xa này thật đáng sợ, thật khó khống chế. Nó vừa là thứ cảm xúc hư vô mờ mịt không thể nắm bắt vừa không thể nói nên lời.
Chờ đã… Cô làm sao lại biến thành con quỷ cố chấp như thế này?
Có lẽ là do cồn đang tác quái. Chi Đạo gật gật đầu, nhất định là như vậy.

Phòng của Minh Bạch vẫn giống như lúc trước. Sạch sẽ, không có sinh khí. Anh đặt cô lên giường, do dự một hồi lâu, vẫn nhẹ nhàng giúp cô cởi tất cởi giày. Cầm một cái chậu, xả nước lạnh vào, rồi lại đổ một lượng nước nóng vừa phải từ phích nước nóng, đến khi nước trong chậu có độ ấm thích hợp, Minh Bạch cầm cổ chân Chi Đạo, bỏ vào trong nước.
Chi Đạo thoải mái than nhẹ một tiếng.
Minh Bạch cẩn thận giúp cô rửa sạch chân xong, còn chu đáo cầm một cái khăn lông mới sạch sẽ, lau hết các giọt nước trên chân thiếu nữ, rồi mới ngẩng đầu nhìn gương mặt ửng hồng mê mang vì rượu của Chi Đạo.
“Có muốn uống nước không?”
Chi Đạo nhắm chặt hai mắt, gật gật đầu. Cơn buồn ngủ khiến đầu óc cô mông lung, tự hỏi không biết mọi chuyện lúc này có phải chỉ là ảo giác do cô tưởng tượng ra không.
Minh Bạch đổ hết nước trong chậu rửa chân đi, ném khăn lông vào máy giặt. Thu dọn mọi thứ xong xuôi, thiếu niên rót một chén nước, ngồi trên sô pha quay mặt nhìn về phía ban công. Đợi đến khi nước nguội bớt, anh đứng dậy, nắm lấy tay nắm cửa phòng ngủ, then cửa răng rắc một tiếng.
Cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
Minh Bạch nhìn thiếu nữ trên giường một lúc lâu, vẻ mặt ngưng trọng, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được mặt nước trong chiếc ly nước mà thiếu niên cầm trên tay hơi run rẩy một chút.
“Ai đó?”
Chi Đạo đã cởi hết quần áo trên người, quần lót áo ngực bị ném xuống đất, vừa chợp mắt một lát đã bị tiếng mở cửa làm cho bừng tỉnh. Thiếu nữ bất mãn mà trợn tròn mắt, đôi mắt mở to hết cỡ .
Chi Đạo nhìn Minh Bạch chậm rãi đi về phía mình.
Cô mơ hồ ý thức được gì đó, lại giống như chẳng hề nghĩ ra được cái gì. Thiếu nữ tự nhiên kéo cái chăn ở bên cạnh qua người, che đi những bộ phận riêng tư.
Minh Bạch vẫn đang đi về phía cô, ánh mắt trầm tĩnh như biển sâu.
Chi Đạo đánh giá thiếu niên từ trên xuống dưới. Ánh mắt Minh Bạch hờ hững, cánh tay thoải mái rũ bên sườn, vẻ mặt bình đạm, giống như không có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt Chi Đạo dần dần di chuyển xuống dưới.
Quan sát quần của thiếu niên đang đi tới. Nơi giữa đũng quần có chút bất thường, hình dạng nhô lên rõ ràng, vạt áo trên chỉ có thể che được non nửa.
Minh Bạch khom lưng, chậm rãi đặt ly nước trên đầu giường, rồi đứng dậy, ánh mắt tản mạn lướt qua đầu vai loã lồ của thiếu nữ. Hoàn toàn không có động tác khác, anh xoay người, bước một bước chuẩn bị rời đi.
Cổ tay đột nhiên bị một bàn tay nhỏ xinh cầm lấy, Minh Bạch dừng bước.
“Sao lại chạy cả vào trong mộng nữa rồi?”
Ngón tay cái của Minh Bạch mơn trớn vết sẹo hồng nhạt trên ngón giữa. Anh chậm rãi xoay người, hơi cúi đầu nhìn cô.
Tầm mắt Chi Đạo đối diện với Minh Bạch, nửa phút sau mới nghiêng đầu: “Đôi mắt của anh…”
Cô buông tay anh ra, duy trì khoảng cách 1 cm, nhẹ nhàng miêu tả lại gương mặt anh, vẽ lại hình dáng đôi mắt.
“Thật đẹp.”
Minh Bạch nắm lấy tay Chi Đạo bỏ vào trong chăn: “Em say rồi.”
Chi Đạo bỗng nhiên phản kháng, nắm chặt áo lông của anh, dùng sức kéo xuống, hai người mặt đối với mặt. Minh Bạch thoáng kinh ngạc, hai tay chống ở hai bên sườn mặt cô, chỉ chốc lát sau vẻ mặt thiếu niên chậm rãi bình tĩnh lại.
Chi Đạo cảm thấy có một cái muỗng đang quấy đảo thần kinh của cô, nước trong đầu không ngừng xoay tròn, chia lìa rồi lại hòa hợp. Cô mở to hai mắt nhìn Minh Bạch, ánh mắt mê ly, chậm rãi mở miệng.
“Cởi quần áo.”
Minh Bạch bất động, giống như vừa nghe được một câu vô nghĩa.
Chi Đạo không từ bỏ, trực tiếp động thủ. Cô từ từ vói tay vào áo lông của anh, thứ đầu tiên mà tay cô chạm vào là cơ eo cứng rắn. Cô vùi mặt vào cổ thiếu niên, không an phận mà vặn vẹo.
Yếu ớt van xin: “Cởi ra, được không?”
Minh Bạch rút tay cô ra: “Sẽ lạnh.”
“Không được từ chối em.” Chi Đạo bắt lấy cổ áo thiếu niên, kéo nó về phía mình. Ánh mắt mờ mịt như phủ một tầng hơi nước: “Anh đã nhìn hết của em rồi…”
Minh Bạch nhìn cô hồi lâu, yên tĩnh đến mức khiến cô nghi hoặc, bất mãn mà híp mắt.
Thiếu niên cấm lấy cổ tay áo của Chi Đạo, kéo ra, chậm rãi đứng lên, sau đó quay lưng đi về phía bàn học.
Minh Bạch mở điều hòa.
Chi Đạo nhìn anh thong thả ung dung cởi đi lớp áo lông đầu tiên trên người, phủi sạch sẽ rồi gấp gọn đặt lên mặt bàn. Bên trong chỉ còn một cái áo sơ mi màu xanh nhạt. Ngón tay Minh Bạch tạm dừng trên cổ áo năm giây, nhìn thẳng vào mắt cô, sau đó hơi cúi đầu.
Một chiếc cúc, hai chiếc cúc. Từng chiếc cúc áo trong suốt bị tách ra khỏi khuy áo, động tác uyển chuyển, thong thả như nước.
Ánh mắt Minh Bạch vẫn tỉnh táo, sắc mặt nghiêm túc. Thiếu niên thanh cao cấm dục, đi học luôn cài cúc áo sơ mi màu trắng đến nút trên cùng giờ lại đang ở trước mặt cô, sắc tình cởi từng nút áo.
Vừa thuần khiết. Vừa gợi cảm.
Cúc áo sơ mi còn chưa được cởi ra hoàn toàn. Chi Đạo nhìn Minh Bạch. Xương quai xanh nhô cao tạo thành hõm sâu, dài và sắc như lưỡi dao. Làn da đỏ ửng mê người, khiến con sâu háo sắc trong lòng cô rục rịch. Xuống chút nữa, là vùng eo bụng của anh…
Chi Đạo chậm rãi vươn tay, cảm nhận được rõ ràng bụng anh hơi run lên, có lẽ vì cái đụng chạm từ một bàn tay xa lạ.
Ánh mắt cô giống như sói đói tìm mồi, lướt qua những bộ phận nam tính đặc thù mà vốn dĩ thiếu niên không nên có ở cái tuổi này. Eo Minh Bạch nhỏ, từng khối cơ nổi lên rõ ràng, tỉ lệ cơ bắp phân bố đồng đều, sờ vào cứ như một tòa thành đá. Chi Đạo nhìn nó, sờ nó, trong lòng càng sục sôi.
Tay cô chỉ đi lướt qua các rãnh cơ bắp, trập trùng nhấp nhô, giống như sông núi.
Trên đời này, không ngờ lại có chàng thiếu niên sở hữu thân thể và vẻ bề ngoài hợp khẩu vị của cô đến vậy. Hoàn mỹ đến mức giả dối, giống như các vị thần trong sách sử.
Càng đi xuống, tội nghiệt càng nặng.
Ngọn lửa khát vọng,… ngược lại, càng lúc càng cháy mạnh.
Cách rốn năm centimet, ngón tay Chi Đạo dừng lại trên bụng dưới của thiếu niên, nhẹ nhàng chạm vào đó.
Cơ bụng hoàn mỹ hơi co lại, dấu ấn đặc biệt kia càng có vẻ hút mắt hơn.
“Vì sao?” Chi Đạo ngước mắt, hỏi anh.
Minh Bạch cúi đầu: “Không có gì.”
Một vết sẹo dài mười centimet, vết sẹo tương tự thế này, cô từng nhìn thấy trên bụng của Lý Anh. Dao nhọn cắt qua da thịt, các sợi chỉ đen khâu cái động vừa bị mở ra lại. Sau đó, thời gian sẽ khiến các vết sẹo dần mờ đi.
Ai có thể nhẫn tâm ra tay ác độc đến vậy với thiếu niên xinh đẹp này?
Chi Đạo sờ nó, từ đầu đến cuối, trong mắt chứa đầy đau lòng: “Nhất định là rất đau…”
Cô luôn sợ đau. Sinh lý và tâm lý hỗn hợp công kích khiến Chi Đạo càng khó chịu, cảm giác trái tim bị đè ép một cách mãnh liệt, lý trí bị chia cắt thành hai nửa. Một nửa nói với cô rằng tất cả đã qua, cô đang ở trong ánh sáng, một nửa lại chìm trong sợ hãi, chìm trong biển máu, bóng tối bạo lực. Bởi vậy, Chi Đạo rất sợ bị thương.
Cho nên cô càng khó có thể tưởng ra cảnh Minh Bạch nằm trong vũng máu, bàn tay cố gắng che đi cái lỗ hổng mười centimet này, nhưng máu chảy đầm đìa.
Anh nói tất cả đã qua rồi.
“Đừng khổ sở.” Cô cúi đầu, hôn lên quá khứ của anh.
Miệng vết thương rồi sẽ khép lại, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.
Thời khắc đôi môi rời khỏi cơ bụng thiếu niên, Chi Đạo đã tỉnh táo lại một chút, hoặc có lẽ, cô đã tỉnh từ sớm.
Nhưng cô lại đang thôi miên chính mình.
“Đây là trong giấc mơ của em.” Chi Đạo giương mắt nhìn thiếu niên: “Em muốn làm cái gì thì làm cái đó. Biết không?”
Lông mày của Minh Bạch khẽ hạ xuống, thả lỏng, giống như trăng rằm bên hồ.
Chất cồn khiến dây thần kinh của Chi Đạo tê liệt, nhưng lại làm cô trở nên vô cùng lớn mật. Gan lớn đến mức dám phóng thích tất cả các dục vọng không nên để ai biết lên người thiếu niên.
Chi Đạo sờ tay anh, kéo từng ngón tay, khiến lòng bàn tay Minh Bạch mở ra. Móng tay được cắt sửa chỉnh tề, ngắn cũn.
“Đây là giấc mơ. Giấc mơ của em.” Chi Đạo thấp giọng thì thầm, thần trí không rõ. Không rõ là cô thật sự đang mơ hồ hay là đang tự thôi miên chính mình.
Minh Bạch sờ lên mặt cô. Cong lưng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt mông lung khép hờ của thiếu nữ. Gương mặt cô ửng đỏ, ánh mắt mơ hồ giống như vừa mới tắm xong, yêu tinh bước ra từ làn sương mù.
Thiếu nữ vốn dĩ đã đáng yêu đến mức khiến anh muốn dùng ngọn lửa nhiệt tình của mình để thiêu đốt cô.
Hiện tại, càng đáng yêu hơn. Đến mức khiến anh muốn… Cắn nuốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận