Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước biển mát lạnh làm áo ngực mỏng nhẹ bay trên mặt nước, dưới nước, cặp ngực trắng nõn trướng lớn lắc lư trong nước biển, ánh nắng chiếu lên bầu ngực, làn da trắng nón phản chiếu ánh sáng, đẹp đến nỗi làm người ta không thể rời mắt.
Lần đầu tiên Tô Cảnh nhìn thấy một loại đẹp, thánh khiết, thuần túy, lại câu hồn dâʍ đãиɠ đến cùng cực thế này, từ khi em vợ xuất hiện trong cuộc sống của anh, tất cả của anh đều thoát khỏi quỹ tích, cho dù là cơ thể hay là linh hồn đều bị cô mạnh mẽ thu hút, biến thành không còn là bản thân lúc đầu nữa, mà giống như một con dã thú động tình, chỉ cần lại gần em vợ, cơ thể sẽ tự động động tình, dươиɠ ѵậŧ sẽ cứng lên muốn thao cô, em vợ cười với anh, ngoắc ngoắc ngón tay với anh là có thể câu hồn anh đi mất, không, không chỉ là hồn, nếu như cô muốn mạng anh, anh cũng vui vẻ giao cho cô.
Không biết từ lúc nào, người em vợ này đã trở thành bảo bối của anh, tâm can của anh, đầu trái tim của anh, đương nhiên những lời sến súa thế này Tô Cảnh tuyệt đối không nói ra miệng.
Anh lặng lẽ thưởng thức cơ thể dâʍ đãиɠ của em vợ ở dưới nước một lúc, sau đó đột nhiên nín thở chìm vào trong nước, ôm eo cô, ăn đầṳ ѵú của cô vào miệng, dùng sức mυ”ŧ.
Tiếng sóng biển xao động trên mặt nước che đi âm thanh của Lục Tri Hạ, cô ôm chặt phao, hai chân quấn lấy eo anh rể, khó mà khống chế tiếng rêи ɾỉ: “Ưm… A a….”
Tô Cảnh vừa hút bầu ngực cô, vừa sờ giữa hai chân cô, ngón tay kéo đáy quần chữ T ra, để miếng vải ôm lấy âm môi đó càng siết lên khe âm môi chặt hơn, sau đó cọ đi cọ lại âm đế đã sưng lớn.
“Thoải mái quá… Anh rể…. A a…..” Lục Tri Hạ bị anh rể chơi đến nỗi cả người thất thần, bò trên phao nhỏ giọng hừ hừ.
Cho đến lúc cảm thấy nghẹt thở Tô Cảnh mới buông đầṳ ѵú của cô ra, người chầm chậm nổi lên trên mặt nước, nhìn cô cười: “Thoải mái không?”
Lục Tri Hạ thành thật gật gật đầu nói: “Thoải mái lắm.”
Tô Cảnh lại hỏi: “Có muốn bị thao không?”
Lục Tri Hạ nhìn bốn xung quanh, lại nhìn về phía bãi cát, do dự hỏi: “Có thể không, ở đây sẽ bị phát hiện mất?”
Tô Cảnh xoa bầu ngực cô trong nước, lại kéo kéo đầu nhũ, mới nói: “Yên tâm đi, chị em có nghi ngờ đến đâu đi chăng nữa, cũng sẽ không nghĩ nhiều, suy cho cùng cô ấy vẫn cho rằng anh không cứng lên được.”
Nghe anh tự nói xấu mình như vậy, Lục Tri Hạ có hơi đau lòng, nhịn không được nói giúp anh: “Rõ ràng anh rất cứng, còn rất lớn.”
Tô Cảnh cảm thấy dáng vẻ này của cô đáng yêu muốn chết, nhịn không được sáp đến hôn sâu, có điều nụ hôn này vừa mặn vừa đắng, là vị của nước biển.
Hôn xong, anh mới nói: “Bảo bối, chuyện anh rất cứng rất lớn, một mình em biết là được rồi, đừng để chị gái em biết.”
Nói rồi, anh kéo một chút vải ở quần chữ T của cô sang một bên, để âʍ ɦộ cô hoàn toàn lộ ra ở dưới nước, dươиɠ ѵậŧ anh sớm đã cứng không chịu được, chỉ cần hơi kéo quần bơi xuống một chút, cây gậy lớn đó lập tức bắn ra.
Bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của hai người lại gặp nhau một lần nữa ở trong nước, sau đó dính chặt vào nhau.
Cảm giác này vô cùng kỳ diệu, nước biển mát lạnh mềm mại, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của người đàn ông quả thực đã cứng nóng như lửa, xúc cảm một nóng một lạnh làm Lục Tri Hạ càng cảm thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cho dù là ở trong nước, tao huyệt cũng không ngừng chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠, cửa huyệt không ngừng mấp máy, khát vọng sự xâm nhập của côn ŧᏂịŧ lớn.
Giữa ban ngày ban mặt, dưới biển lớn mênh mông làʍ t̠ìиɦ, đối với hai người mà nói đều là một trải nghiệm vừa mới lạ vừa kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cơ thể Lục Tri Hạ đều rã rời, may mà có phao bơi đỡ cô, nếu không nói không chừng cô đã chìm trong nước rồi, Tô Cảnh thì gấp không chịu được, đỡ côn ŧᏂịŧ để qυყ đầυ cọ lên cửa huyệt cô, rồi vội vàng cắm vào.
“A…” Khoảnh khắc bị cắm vào, Lục Tri Hạ ôm phao bơi, khẽ rên ra tiếng.
“Sướиɠ thật.” Tô Cảnh cảm khái một tiếng, bởi vì cơ thể đang lơ lửng ở trong nước, sau khi cắm vào Tô Cảnh không thể không đè một nửa trọng lượng lên phao bơi, một chiếc phao bơi chống đỡ hai người, bị ép chìm vào trong nước.
Nhìn từ phía bờ biển xa xa, hai người đang trôi nổi trông rất nhỏ, gần như là hai điểm đen, nhưng có thể nhìn ra hai người đang dựa rất gần.
Lục Tri Mẫn ăn một ít điểm tâm, ngước mắt nhìn qua đó, cảm thấy hơi ngạc nhiên, hỏi Cố Miêu: “Em nhìn hai người bọn họ đang làm gì vậy? Trôi ra xa thế, Tri Hạ không sợ sao?”
Trong miệng Cố Miêu vẫn còn nhét một miếng dưa, nghe thấy lời của chị gái, suýt chút nữa thì bị nghẹn chết, cô ấy nuốt cả miếng dưa xuống, nói: “Trước đó nghe Hạ Hạ nói muốn học bơi, bây giờ có anh rể dạy chắc là vui lắm.”
Lục Tri Mẫn cũng không nghĩ về hướng khác, cô rất hiểu tính cách của Tô Cảnh, từ trước đến giờ anh đều không phải kiểu chủ động, huống hồ anh còn không cứng lên được, chắc chắn không thể làm gì với em gái, cô chỉ cảm thấy trôi xa như vậy liệu có hơi nguy hiểm không.
“Hay là chị ra xem thử nhé.” Chị gái đứng dậy nói.
Cố Miêu cũng đứng dậy theo, híp mắt nhìn về phía hai người đang dính lấy nhau ở trong biển, gấp gáp nói: “Không cần đâu, ở đây có nhân viên cứu hộ, nếu như xảy ra chuyện gì, bọn họ sẽ qua đó.”
Mà hai người ở biển đang chìm trong mỗi một giây tình ái, căn bản không rảnh để ý đến tình hình trên bãi cát, cũng không biết chị gái đang đi từng bước đến bên này.
“Bảo bối, anh rể thao em sướиɠ không, làm ở trong nước có phải càng sướиɠ hơn không.” Một tay Tô Cảnh đỡ phao, một tay nâng eo cô, điên cuồng chuyển động cơ thể trong nước, bạch bạch bạch, nước biển xung quanh đều bị xao động xuất hiện những gợn sóng nhỏ.
“Ưm ưʍ…. A… Sướиɠ quá, anh rể dùng sức…..”
“Tiểu tao hóa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận