Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngoan nào, để anh ôm một lát.” Anh cọ cằm mình vào đôi má mềm mại của cô, vài sợi râu mới nhú lướt qua làn da cô, cảm giác hơi nhột. Râu của anh trước nay luôn được cạo sạch sẽ, nhưng hôm nay lại có vẻ lún phún lạ thường.
Cô vẫn còn đang mải suy nghĩ thì ngón tay thô ráp của anh đã từ phía dưới luồn vào đồ lót, vân vê nơi mềm mại. Nhiếp Tu Tề hít hà thật sâu mùi hương trên tóc cô, những sợi tóc đen nhánh vương trên mũi anh. Dục vọng dâng trào khiến phần dưới của anh căng cứng. Cuối cùng, cảm giác ấm áp, mềm mại của người phụ nữ trong lòng đã trở nên chân thực, không còn là nỗi nhớ mong trống rỗng nữa. Anh giữ chặt vòng eo cô, tách hai chân cô ra, thuận theo tư thế tiến sâu vào cơ thể cô.
Tay vịn của chiếc ghế làm việc khá cao, vừa đủ để Đàm Trinh Tịnh gác một chân lên. Cẳng chân thon thả còn lại bị anh nắm lấy, áp sát vào người anh. Cặp đùi cô mở rộng, đón nhận sự xâm nhập của anh từ dưới lên. Cho dù hai người đã thân mật nhiều lần, cô vẫn cảm thấy khó thích ứng với kích thước của anh.
Đàm Trinh Tịnh khẽ nhíu mày, đáy mắt trong veo gợn sóng. Cô khe khẽ thở dốc, bật ra tiếng rên nhẹ, nắm chặt lấy ống tay áo của anh. Nhiếp Tu Tề trở tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô sát vào lòng mình, ép chặt cơ thể cô nuốt trọn vật cứng thô dài của anh.
Cảm giác căng đầy. Nơi mềm mại lập tức bị lấp kín, thành thịt bên trong bị nong rộng hết cỡ. “Lớn, lớn quá…” Vành mắt cô ngấn lệ, nước mắt lăn dài, rơi trên mu bàn tay anh. Nhiếp Tu Tề hôn lên làn da ngay khóe mắt cô, giọng nói dịu dàng dỗ dành: “Anh không cử động, em từ từ thích ứng nhé, sẽ nhanh thôi.”
Gương mặt Đàm Trinh Tịnh trắng bệch, cô cắn một miếng lên tay anh để xả giận. Làn da nơi cổ tay người đàn ông lập tức hằn lên hai dấu răng mờ mờ. Nhiếp Tu Tề rộng lượng để mặc cô cắn. Giờ phút này, toàn bộ sự chú ý của anh đều tập trung ở phần dưới. Anh cẩn thận giữ chặt cái chân đang gác trên tay vịn, nâng cao lên một chút, tạo ra một khoảng hở nhỏ để anh từ từ cử động.
Anh nhẹ nhàng nâng hông cô lên một chút, rút vật cứng ra một đoạn ngắn, rồi lại hạ cô xuống, để thân gậy một lần nữa hoàn toàn chìm vào trong. Cả hai cùng bật ra tiếng rên khẽ đầy thỏa mãn. Cứ lặp lại vài lần như vậy, biên độ mỗi lúc một lớn hơn. Chẳng mấy chốc, nơi giao hợp đã tiết đủ dịch nhờn, quá trình ra vào trở nên trơn tru hơn.
Nhiếp Tu Tề không còn nhẫn nhịn nữa, anh nâng cao chân cô lên rồi thúc mạnh, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên. Hai túi tinh hoàn đánh vào giữa hai chân cô, phát ra âm thanh khiến người ta phải đỏ mặt.
“Trinh Tịnh… Trinh Tịnh…” Anh vừa thở hổn hển vừa gọi tên cô, bàn tay vuốt ve vòng eo phẳng lì của cô đầy lưu luyến. Cô bị anh thúc đến mức eo mềm nhũn, dựa vào lồng ngực anh đón nhận từng cú va chạm. “Ưm ưm a a a…” Không thể kìm nén được nữa, Đàm Trinh Tịnh rên rỉ thành tiếng trong vòng tay anh. Cả người cô nóng bừng lên, theo từng cú thúc, những nếp gấp bên trong nơi mềm mại co rút lại, kẹp chặt lấy anh vô cùng dễ chịu.
Nhiếp Tu Tề cũng đỏ mắt. Anh gạt phăng những thứ linh tinh trên bàn làm việc, bế cô đặt lên trên, rồi đè chặt cơ thể cô mà nhấp nhô. Có không gian rộng rãi hơn, động tác đưa đẩy cũng trở nên phóng khoáng hơn. Hai chân cô bị anh tách rộng, bày ra tư thế đối mặt với anh, hai cánh hoa hồng hào phô bày trọn vẹn. Thanh kiếm sắc bén của anh nhắm thẳng vào cửa mình cô mà đâm vào. “Phụt” một tiếng, thân gậy lập tức bị nhấn chìm.
Những cú thúc liên tục như mưa rền gió cuốn. Cô bị anh ấn trên bàn làm tình dữ dội, rất nhanh đã nức nở đạt đến cao trào một lần. Cả chiếc bàn làm việc bị chất lỏng trong suốt cô phun ra làm ướt đẫm. Chờ đến khi anh giải phóng vào trong cơ thể cô rồi rút ra, cô lại bị ôm lấy đổi sang nơi khác.
Đầu gối cô đặt lên chiếc ghế bập bênh trong phòng làm việc, cố gắng giữ thăng bằng. Nhiếp Tu Tề ôm cô ngồi trên ghế, vòng eo đung đưa theo nhịp chuyển động của ghế, để cô lên xuống nhịp nhàng trên người mình. Bầu ngực bị anh liếm mút đến ửng đỏ, hai chân run rẩy.
Sau khi giải phóng xong, Nhiếp Tu Tề lại kéo tay cô, đặt cô dựa vào cửa sổ rồi tiếp tục thúc đẩy. Tấm rèm che khuất bóng dáng hai người. Hoa viên ngoài cửa sổ vắng lặng, nhưng cách biệt thự không xa là lối đi trong khu dân cư, bất cứ lúc nào cũng có thể có người qua lại. Nhiếp Tu Tề vừa đè lên người cô thúc mạnh vừa thì thầm bên tai kích thích cô, lúc thì nói có người đến kìa, lúc lại bảo Kỳ Kỳ làm bài tập xong đang tìm cô, lần nào cũng khiến cô sợ đến run rẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận