Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng ai trong nhà họ Tân nhận được lời mời ngoài Tống Đĩnh Ngôn, anh vốn không định đi, song nơi làm việc hôm ấy vừa khéo ở gần nhà họ Tô, lại nghĩ đã lâu chưa gặp dì, thế là anh vui vẻ ghé qua.

Lúc anh đến, buổi tiệc đã gần kết thúc, thấy cháu trai xuất hiện, Tân Viện say chuếnh choáng vui như một đứa trẻ. Khoảnh khắc bà ôm anh, anh có thể nghe rõ tiếng bà nghẹn ngào: “Đĩnh Ngôn, cảm ơn cháu vì đã đến.”

Anh bưng ly rượu ra khỏi cửa phụ hóng mát, bỗng nghe thấy một giọng nữ ngọt ngào truyền tới từ cách đó không xa, chừng như đang nổi giận: “Ông bị thần kinh à? Dám chạm vào tôi nữa là tôi cho ông tuyệt tự luôn đấy!”

“Cô Tô, kể từ lần đầu gặp cô, tôi đã…”

“Gặp mẹ ông ấy!” Cô văng tục, ngay sau đó là tiếng nước bắn tung tóe trên mặt đất. Tống Đĩnh Ngôn có chút tò mò, nghiêng người nhìn qua, trông thấy một lão già đáng khinh bị tạt nguyên một ly rượu, ấy vậy mà vẫn giữ nụ cười lấy lòng.

Cô gái đưa lưng về phía anh mặc lễ phục đen, không trông rõ mặt, song vóc người duyên dáng có lồi có lõm kia khiến cả Tống Đĩnh Ngôn hiểu sâu biết rộng không khỏi nhìn chăm chú.

Cô gái mắng: “Còn đứng đấy làm gì?”

Thấy cô mất kiên nhẫn, lão già không dám lại lỗ mãng, ỉu xìu xoay người đi mất.

Lúc này, một bà cụ chậm rãi bước tới từ đằng sau Tống Đĩnh Ngôn, tập tễnh bước về phía cô gái, ôn hòa gọi, “Tiểu Anh Đào.”

Cô gái kia cứng người, hai giây sau mới từ từ quay lại, nở nụ cười tươi. Thiếu nữ mười sáu tuổi còn chưa hoàn toàn nảy nở, song ngũ quan đã dần hình thành nét quyến rũ, đôi mày cong cong, khi cười gương mặt như bừng sáng.

Tống Đĩnh Ngôn ngẩn ngơ mất mấy giây.

“Ngoại, sao ngoại lại tới đây?” Cô bước đến cầm tay bà cụ, nhẹ nhàng dặn dò, “Bác sĩ đã bảo là ngoại không thể ra gió mà, sao ngoại cứ làm trái vậy, ngoại còn như thế nữa là con giận đó.”

Bà cụ nhìn cháu gái mình đầy trìu mến, “Bà còn ngày nào thì hay ngày nấy, đương nhiên là muốn gặp Tiểu Anh Đào xinh xắn nhà ta nhiều hơn rồi.”

“Ngoại…” Cô làm nũng, đỡ bà cụ chầm chậm bước về trước, bờ môi chu lại, khiến bà cười mãi không thôi.

Tống Đĩnh Ngôn đứng đằng sau nhìn hai người càng lúc càng xa, uống một hơi cạn ly rượu trong tay.

Có lẽ anh đã biết cô là ai. Không rõ vì sao, anh bỗng hơi hiểu được điều Tân Viện làm. Cô bé đáng yêu nhường ấy xứng đáng được người ta ôm vào lòng che chở.

Ham muốn thoáng qua không đủ để khiến Tống Đĩnh Ngôn làm điều gì, suy cho cùng, anh còn chưa đói khát đến độ dụ dỗ một cô bé vị thành niên.

Song sau hai năm gặp lại, Tống Đĩnh Ngôn bỗng phát hiện, cô vẫn còn nằm trong trí nhớ của mình.

Hôm ấy, Tống Đĩnh Ngôn bị đám Chung Ý lừa đến quán karaoke. Cố Khê Viễn ngồi gần đó cứ nhìn cô nàng siêu mẫu đang lúng túng uống rượu một mình được chuẩn bị riêng cho anh mà tiếc mãi, thầm nghĩ anh thực sự còn giỏi kiềm chế hơn cả hòa thượng, đúng là có phần biến thái.

Tống Đĩnh Ngôn chẳng bận tâm đến những lời khiêu khích của bọn họ, ngồi chưa được bao lâu đã đứng dậy bảo về, Chung Ý không ngăn được, đành phải để anh đi.

Cửa phòng bao vừa mở ra, gương mặt nghiêng của một cô gái thoảng qua trước mắt, Tống Đĩnh Ngôn cảm thấy kinh ngạc khi mình có thể nhận ra cô chỉ với một cái liếc mắt. Cô bước rất nhanh, thoắt cái đã đi xa, anh đưa mắt nhìn xuống, thấy cô đi một đôi giày cao gót đế nhọn thì vô thức nhíu mày.

Não bộ còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã bất giác theo sau.

Khoảnh khắc cô té ngã, anh đỡ cô theo phản xạ có điều kiện, chỉ trong mấy giây, hương thơm mê người trên cơ thể cô chui vào mũi anh, bụng dưới anh thắt lại, đôi mắt thoáng dại ra.

Cô của hai năm sau đã không còn nét ngây ngô của thiếu nữ, giữa đôi mày là vẻ quyến rũ của phụ nữ. Cô đương nhiên không biết anh, nhưng khi nói chuyện với anh thì cô lại vô thức đỏ mặt, đôi mắt thoáng vẻ thẹn thùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận