Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng điệu bình tĩnh, “em không ngoan trước nên đừng trách chúng tôi không khách khí”

Tào Phó Thanh tựa lưng vào ghế sô pha, trình tự cởi cúc áo sơ mi, hơi nhướng mắt, đôi mắt đen láy quét qua, dục vọng càng lớn.

“Kéo qua đây, dạy cho một bài học”

“Không … không, thả tôi ra!”

Tiếng gào tê tâm phế liệt, móng tay cô cào xuống nền cứng, và cô bị kéo lê, cơ thể cô cào trên nền đất lạnh.

Cô chỉ có thể ngẩng đầu bất lực nhìn hắn ,cách cổng càng ngày càng xa, vẻ tuyệt vọng trong mắt càng ngày càng biến mất, trán áp vào mặt dưới lạnh lẽo bị kéo lui về phía sau.

Ngã vào vòng tay của hai người đàn ông, nước mắt lưng tròng, cô vội vàng nắm lấy cổ tay Hạ Hạo Nguyên cầu cứu.

“Cứu tôi với, tôi không muốn, làm ơn, làm ơn, cứu tôi ra! Cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu muốn, cứu tôi ra ngoài ô ô..”

Lữ Nhất cau mày không hài lòng, còn Hạ Hạo Nguyên nhếch miệng nở nụ cười rõ ràng là vô tội và vô hại.Nhưng anh đã vồ lấy mặt cô, nắm lấy côn thịt cứng ngắc nhét vào miệng cô.

“Chị ơi, chị van xin nhầm người rồi. Em làm sao có năng lực lớn như vậy, sau này chỉ có thể bị đuổi ra ngoài, về sau không được thao chị nữa, em đâu có ngốc”

Đầu dương vật to bằng quả trứng đè vào cổ họng cô thở không ra hơi, sắc mặt tái nhợt, ngột ngạt vươn tay định đẩy ra nhưng Lữ Nhất nắm lấy cổ tay cô, bên tai hắn thì thào như là ác ma.

“Tô Phàm, em đang chọc tức tôi. Em dám nhờ ai giúp đỡ. Em có thể làm gì được? A! Hôm nay tôi nhất định sẽ lộng chết em, em sẽ không thể rời khỏi giường!”

“Ô, A….aa!”

Tuyệt vọng trơ mắt nhìn Tào Phó Thanh nhìn về phía mình, cô bị thay đổi tư thế, cả người nằm trên bàn trà lạnh lẽo, hai bầu vú non nớt trước mặt bị bóp nát, cô ngẩng đầu quỳ trên mặt đất, bị hắn ép liếm côn thịt.

Đầu dương vật đã chen vào cửa hoa huyệt, âm đạo khô ráo cường ngạnh đi vào, cô tuyệt vọng đến mức không thể kêu cứu được nữa.

Tào Phó Thanh bị âm đạo của cô kẹp như sắp chặt đứt, thủ pháp không ôn nhu lôi kéo âm đế cô, trên trán hiện ra một tầng mồ hôi mỏng.

Lữ Nhất hờ hững nhếch lên khóe môi, ngón tay chạm vào cúc huyệt mà anh muốn khai phá nhất, ngón trỏ mảnh khảnh chọc thẳng vào.

“Ô ô ô!”

Cô kêu cứu từ cổ họng trong tuyệt vọng và đau đớn, nhìn Hạ Hạo Nguyên với đôi mắt mở to cầu cứu.

Người đàn ông cười nhéo nhéo mặt của cô.

“Em đừng cắn tôi, nếu không tôi cũng đánh em, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp như vậy chịu không nổi.”

Nước mắt rơi từ từ, càng lúc càng dữ dội.

Đau đớn xé rách khiến cô cảm thấy hạ thể không còn nữa, ngón trỏ của anh liều mạng chọc vào, mở rộng lỗ cúc huyệt, côn thịt bên dưới cũng hăng hái chọc vào.

Cứu mạng, cứu mạng……

Cô há to miệng xé rách khóe miệng, muốn nói ra hai chữ này, không thể đâm vào, cô sẽ chết vì đau!

Nhưng hàm răng lại ở trong nháy mắt đè ở côn thịt hắn, thế nhưng cô không chú ý đã dùng sức.

Hạ Hạo Nguyên đau cái trán khẽ giật giật, đôi mắt mở to vì tức giận, anh vội vàng rút ra, cầm côn thịt dính đầy nước miếng mà tát vào mặt cô một cái đầy cảm giác đau đớn.

“Em dám cắn tôi”

Cái tát chói tai, đó là giọng điệu mà cô chưa từng nghe thấy từ miệng anh, không còn dịu dàng, bạo ngược giống hệt Tào Phó Thanh.

Khuôn mặt sưng húp làm đôi, mọi giác quan như mất hết, ù tai ầm ầm vang lên , sững sờ nhìn xuống đất, trong lòng cảm thấy vô cùng tức giận và tuyệt vọng.

Lẽ ra cô nên sớm hiểu ra, anh ta làm sao là một người tốt dịu dàng và tinh tế , rõ ràng là một tên biến thái đã luân gian cô cùng bọn họ.

Hạ Hạo Nguyên nắm lấy tóc cô, trong đôi mắt giận dữ hiện lên vẻ cảnh cáo, trên trán toát ra mồ hôi nóng, nụ cười không còn nữa, tràn đầy gớm ghiếc.

“Còn dám cắn , tin tôi nhổ hết răng em không? Liếm thật tốt cho tôi, đừng cho là tôi không biết giận!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận