Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước bàn ăn có một thiếu nữ khỏa thân đang quỳ xuống giữa hai chân chàng trai, bàn tay trắng nõn mềm mại nắm chặt dươиɠ ѵậŧ to lớn cứng rắn của anh, vươn đầu lưỡi vụng về liếʍ láp qυყ đầυ mẫn cảm.
“Ưʍ… Đừng dùng răng cắn…” Tiêu Dật Việt cảm nhận được sự vụng về của thiếu nữ thì khẽ hít sâu một hơi, híp hai mắt lại hưởng thụ sự chăm sóc của cô. Cái miệng nhỏ nhắn của cô ngậm lấy dươиɠ ѵậŧ của anh, đầu lưỡi đảo quanh liên tục. Chàng trai không nhịn được mà phát ra những tiếng rêи ɾỉ trong cổ họng, thân thể cũng không nhịn được mà run lên.
“A… Lớn quá…” Diệp Yên Yên cố gắng nuốt trọn dươиɠ ѵậŧ của chàng trai, nhưng nơi đó của anh vừa to vừa dài, khiến cô ngậm vô cùng vất vả. Cho dù cô có cố gắng thế nào thì cũng không thể khiến anh bắn ra được.
Diệp Yên Yên cảm thấy miệng mình mất cảm giác rồi, thế nhưng nơi đó của Tiêu Dật Việt vẫn chưa có bất cứ biểu hiện muốn bắn nào, trái lại sau khi cô mυ”ŧ mát xong thì càng lúc càng trở lên cứng rắn.
Mà Diệp Yên Yên cũng không khá hơn chút nào. Cô bú ɭϊếʍ cho anh một lúc thì thân thể bắt đầu có phản ứng, tiểu huyệt vẫn còn sưng đỏ bắt đầu tiết ra dâʍ ŧᏂủy̠, từng chút từng chút chảy xuống. Trong lòng cô nóng bừng, chỉ muốn có thứ gì đó đâm vào trong cơ thể, lấp đầy khoảng trống đó.
“Ưʍ…” Diệp Yên Yên không biết thân thể của mình trở nên dâʍ đãиɠ như thế từ bao giờ, mới chỉ khẩu giao giúp Tiêu Dật Việt thôi mà cô đã cảm thấy ướt sũng cả người rồi.
“Tiểu Dật…” Diệp Yên Yên buông dươиɠ ѵậŧ của anh ra, sau đó chủ động ngồi lên đùi chàng trai, dùng tiểu huyệt đã ướt đẫm của mình ma sát với nơi đó của anh: “Đều tại anh… Em vốn dĩ không như thế này…” Diệp Yên Yên ôm chặt chàng trai, không muốn để anh nhìn thấy dáng vẻ dâʍ đãиɠ của mình. Nhưng Tiêu Dật Việt lại rất thích được nhìn thấy dáng vẻ động tình của cô…
“Yên Yên…” Tiêu Dật Việt ôm cô đặt lên bàn ăn cơm, vươn tay tách hai chân cô ra, tiểu huyệt ướŧ áŧ và sưng đỏ lập tức hiện ra trước mắt anh.
Tiêu Dật Việt đột nhiên cúi đầu, liếʍ láp nơi đó của cô.
“A… Đừng… Đừng mà… A… Bẩn lắm…” Diệp Yên Yên giật mình, muốn ngăn cản động tác của chàng trai, nhưng lại bị anh đùa giỡn đến mức mềm nhũn cả người, chỉ có thể cố gắng cắn chặt răng để không phát ra những tiếng rêи ɾỉ.
Chàng trai dùng đầu lưỡi liếʍ từng chút lên hạt đậu mẫn cảm trong tiểu huyệt của Diệp Yên Yên, dâʍ ɖị©ɧ của cô càng lúc càng chảy ra nhiều hơn, chẳng mấy chốc đã thấm ướt cằm chàng trai.
“A… Không… Đừng liếʍ chỗ đó… Đừng… A… A…” Diệp Yên Yên run bắn người, cô không ngừng giãy dụa muốn tránh đi, nhưng có làm thế nào cũng không thoát được khỏi vòng vây của Tiêu Dật Việt, cứ thế bị anh liếʍ lên cao trào hết lần này đến lần khác.
Mãi đến khi tiểu huyệt của cô được liếʍ đủ ướt thì chàng trai mới chịu ngừng lại, sau đó chậm rãi nhét côn ŧᏂịŧ to lớn của mình vào trong âʍ ɦộ mẫn cảm của cô.
“Yên Yên… Bảo bối của anh… Em còn khó chịu không?” Dù cho anh đã làm xong bước dạo đầu cho cô, nhưng vẫn sợ cô khó chịu. Anh chậm rãi tiến vào bên trong, sợ cô đau nên không dám làm nhanh.
“Không… Không sao… Anh… Anh di chuyển đi…” Diệp Yên Yên mở to đôi mắt xinh đẹp, cảm giác ngứa ngáy trong người khiến cô không nhịn được mà vặn vẹo thắt lưng mong được làʍ t̠ìиɦ…

Bình luận (0)

Để lại bình luận