Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

” Ác độc? Mày cưỡng hiếp không thương tiếc, còn lấy con trai tao ra để uy hiếp, thậm chí nói muốn cưỡng dâm em gái tao, thế mà mày dám mở miệng nói người khác hung ác, loại người rác rưởi như mày, một dao chọc chết là quá nhẹ nhàng!” Giọng nói Văn Tuyết Thanh trở nên điên cuồng: ” Tao cho mày biết, bất cứ chuyện gì tao cũng có thể nhẫn nhịn, lúc nhỏ em gái ngỗ nghịch, tao có thể nhịn nó, cha mẹ muốn có một cô con gái ngoan ngoãn nghe lời tao cũng tuân theo, lúc đi học bị bạn bè tẩy chay, tao có thể nhịn, đi ra xã hội, gặp bao khó khăn vất vả tao cũng có thể nhắm mắt bỏ qua. Nhưng mà tao cũng có ranh giới cuối cùng, mày không thể động vào người nhà của tao được!”

” Ba! Ba! Ba!” Lại là tiếng vang phát ra từ những đòn roi tiếp xúc cùng da thịt, Hoàng Đình nhịn không nổi hét lên tê tâm liệt phế.

“ Cứ hét to lên, hét càng thê thảm tao lại càng vui vẻ. Bởi vì thằng súc sinh như mày, khiến cho tao không còn mặt mũi để nhìn vào chồng con, nhất định hôm nay mày phải trả giá!” Bên trong thanh âm Văn Tuyết Thanh không mang theo tí ti thương hại nào, thị là người lương thiện, nhưng mà thị không thể tha thứ cho tên ác ôn đã hãm hiếp mình!

Miếng vải đen che kín mắt của Hoàng Đình được gỡ ra, thấy Văn Tuyết Thanh đã đứng ngay trước mặt, cầm trong tay một con dao nhọn, nhìn hắn bằng nụ cười khiến người ta sợ hãi.

“ Mày, mày muốn làm gì?” Hoàng Đình hơi sợ.

Ở trong một vài trường hợp, bị bịt kín mắt cũng là một loại bảo vệ, bởi nhìn thấy kẻ thù cầm dao muốn chọc vào người mình, mà bản thân lại bất lực không có bất cứ cơ hội nào để phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn động tác của đối phương, đó không thể nghi ngờ là điều cực kỳ kinh khủng.

“ Mày cũng biết sợ sao?” Văn Tuyết Thanh cười lạnh một tiếng, cầm lấy con dao không hề chần chừ vạch một vết sâu giữa ngực hắn, ngay khi lớp da thịt bên ngoài bị vạch phá, một mùi tanh tưởi nồng nặc dần bao trùm cả căn phòng.

Khóe mắt Hoàng Đình run rẩy không ngừng nhìn dòng máu tươi nhuộm đỏ vạt áo, đau càng thêm đau, sợ càng thêm sợ, đây không đơn thuần chỉ là nỗi đau về mặt thể xác, càng là sinh ra nỗi sợ hãi kinh khủng khi nhìn người khác cắt phá da thịt trên người mình.

Hoàng Đình vốn cho rằng tra trấn đã dừng ở đây, nhưng mà hiển nhiên hắn quá ngây thơ, bên trong ánh mắt kinh sợ của hắn, Văn Tuyết Thanh lấy ra một bình rượu cồn lau lên vết thương mà thị vừa gây ra.

“ Tê ——” Lồng ngực đang đau đớn không dứt, rượu cồn mát mẽ chảy qua vết thương, cái nóng hừng hực kèm theo đau rát kịch liệt không gì sánh kịp dồn dập mà tới, mặc dù bị trói chặt tay chân, Hoàng Đình cũng không nhịn được lăn lộn khắp mặt đất. Tiếng kêu thảm thiết thống khổ vang lên không dứt vang vọng cả căn phòng.

Mặc dù rượu cồn có thể dùng để sát trùng, nhưng mà đau đớn trong nháy mắt đó người bình thường căn bản không thể chịu được, hơn nữa sự tình vẫn còn chưa kết thúc, Văn Tuyết Thanh lạnh lùng móc ra thêm một nắm muối, ôn nhu thoa đều lên trên lỗ máu trên ngực Hoàng Đình.

Xát muối lên vết thương, là cảnh Hoàng Đình đã nhìn thấy trên phim ảnh vô số lần, nhưng mà hôm nay lần đầu tiên hắn được cảm nhận ngay trên cơ thể mình.

Loại đau đớn khắc sâu vào trong tâm can khiến cho Hoàng Đình mất đi năng lực suy nghĩ, nhưng mà đương nhiên hắn cũng không cần phí sức vận động não bộ làm gì, bởi vì kịch liệt đau nhức đã làm cho hắn hôn mê bất tỉnh ngay lập tức.

“ Phế vật!” Văn Tuyết Thanh nắm chặt muối trên tay mình cười nhạt nhẽo, lại quay sang bên cạnh thấy em gái đang trợn mắt há mồm nhìn mình, trên mặt không khỏi nổi lên một màu hồng hồng.

“ Chị à, trước kia em…… không làm gì có lỗi với chị chứ? Chị cứ nói thật đi, em nhất định sẽ thay đổi.” trong lòng Văn Tuyết Doanh hơi run lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận