Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Sụp Đổ
“Không! Đừng! Buông tôi ra!”
Bùi Yên hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể để Vệ Diễn biết. Hắn sẽ không chịu nổi. Hắn sẽ phát điên mất!
Cô dùng hết sức bám vào khung cửa thang máy, móng tay cào vào kim loại đến bật máu.
“Lâm Dịch Phong! Cầu xin anh! Đừng nói cho anh ấy!”
Lâm Dịch Phong nhìn bộ dạng hoảng loạn của cô, trái tim hắn không có chút thương xót, chỉ có sự hả hê của kẻ chiến thắng.
“Sao thế? Sợ nó biết mày là con đĩ à?”
“Không… cầu xin anh…”
Thấy thang máy sắp mở ra, Bùi Yên tuyệt vọng. Cô không còn lựa chọn nào khác. Cô buông tay khỏi cửa, quay người lại, ôm chầm lấy hắn.
Cô nhón chân lên, run rẩy hôn lên môi hắn. Một nụ hôn vụng về, đầy nước mắt và sự sợ hãi.
“Cầu xin anh… Đừng đi… Anh muốn gì em cũng đồng ý… Đừng nói cho A Diễn…”
Nụ hôn của cô, nụ hôn mà cô chủ động dâng lên chỉ vì để bảo vệ một thằng đàn ông khác.
Lâm Dịch Phong cảm thấy sự sỉ nhục này còn lớn hơn cả cái tát lúc nãy.
Hắn đẩy mạnh cô ra, khiến cô ngã vào tường.
“Muốn gì cũng đồng ý?” Hắn cười lạnh, ánh mắt dâm đãng quét từ trên xuống dưới cơ thể đang run rẩy của cô.
Hắn chậm rãi cởi thắt lưng áo choàng tắm.
Bên dưới, con quái vật đáng sợ của hắn đã sớm ngẩng cao đầu, gân xanh nổi lên, hung hãn và đầy đe dọa.
“Được.” Hắn chỉ vào cự vật nóng bỏng của mình. “Cởi sạch quần áo. Quỳ xuống. Liếm cho tao.”
Bùi Yên sững sờ nhìn thứ vũ khí khủng bố đang chĩa về phía mình. Toàn thân cô run lên bần bật. Liếm… liếm nó?
Sự ghê tởm và nhục nhã khiến cô lùi lại.
“Sao? Không muốn à?” Lâm Dịch Phong nhếch mép. “Vậy… để tao dùng cái miệng nhỏ phía dưới của mày vậy.”
Hắn lao tới, không cho cô cơ hội phản ứng. Hắn bế thốc cô lên, ném mạnh cô xuống chiếc giường lớn trong phòng.
“A!” Lưng cô đập vào nệm, nảy lên.
Hắn đè lên người cô, sức nặng của hắn khiến cô không thể thở nổi.
“Trốn cái gì?” Hắn gầm gừ bên tai cô, bàn tay thô bạo xé rách chiếc váy trên người cô. “Đâu phải chưa làm qua! Tối hôm qua ở trên xe mày không phải rên sướng lắm sao?”
“Không… Đó là anh ép tôi…”
“Tao ép mày?” Hắn cười, bàn tay to lớn bóp mạnh lấy một bên ngực cô qua lớp áo lót. “Vậy để tao xem, hôm nay tao ép mày, mày có thể sướng đến mức nào!”
Hắn cúi xuống, hôn cô một cách tàn bạo. Hắn cắn nát môi cô, đầu lưỡi sục sạo như một con rắn đói, hút cạn không khí của cô.
Bàn tay kia của hắn không hề yên phận. Hắn lần xuống dưới, xé toạc chiếc quần lót mỏng manh của Bùi Yên.
“A!” Cô giật nảy mình khi ngón tay thô ráp của hắn chạm vào nơi tư mật.
Hắn không chút lưu tình, đâm thẳng hai ngón tay vào tiểu huyệt khô khốc của cô.
“Khốn nạn! Đau! Rút ra!” Cô la hét, cơ thể co giật vì đau đớn.
“Đau à?” Hắn cười khẩy, nhưng ngón tay lại càng khuấy đảo mạnh hơn. “Đau thì kêu đi! Kêu to lên! Kêu cho Vệ Diễn nghe thấy!”
Hắn bắt đầu cảm nhận được vách thịt non mềm bên trong đang dần ướt át vì sợ hãi. Hắn rút ngón tay ra, kéo theo một sợi chỉ bạc óng ánh.
“Mày xem,” hắn đưa ngón tay dính đầy dâm dịch của cô lên trước mặt cô, “Con lồn của mày lại ướt rồi. Nó cũng nhớ cặc của tao, đúng không?”
“Không… không phải…”
“Không phải?” Hắn nhếch mép. “Vậy để tao thử xem nó nhớ đến mức nào.”
Hắn lật người cô lại, bắt cô quỳ sấp trên giường, chổng cao cặp mông tròn trịa về phía hắn. Hắn dùng thắt lưng trói hai tay cô vào thành giường.
“Lâm Dịch Phong! Anh là đồ cầm thú! Thả tôi ra!”
Hắn không trả lời, chỉ vỗ một cái thật mạnh lên mông cô.
Bốp!
“Con đĩ! Hôm nay tao sẽ thao chết mày! Tao sẽ đụ mày đến mức mày không còn nhớ thằng Vệ Diễn là ai nữa!”
Hắn nắm lấy cự long nóng bỏng của mình, nhắm thẳng vào hoa huyệt đang run rẩy, không một lời báo trước, hung hăng đâm thẳng vào…
“Aaaaaa!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận