Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Diễm thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ cần ‘thích’ là đủ rồi. Nhiều hay ít không quan trọng. Em có thể chờ.”

Hắn giúp cô vén tóc ra sau tai, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve vành tai cô.

“Chị vừa nói, lúc mới ở bên em, chị thấy rất phiền muộn. Vậy thì một giờ trước, chính em cũng có cảm giác y hệt. Khi chị một mình trong phòng, em đã nghĩ, liệu chị có đang nghĩ tới kết quả tệ nhất không? Có vì nó mà lo sợ không?”

Hô hấp Trì Dao chậm lại. Hồi lâu, cô gật đầu: “Có.”

Bả vai Giang Diễm bỗng dưng buông lỏng. Hắn cười nhẹ, ôm lấy cô, vỗ về tấm lưng gầy.

“Tuy rằng em biết cười lúc này là không nên, nhưng… em thật sự rất vui.”

Ít nhất, chị sẽ vì ‘hai chúng ta chia tay’ mà buồn rầu. Vậy là đủ rồi.

Trì Dao bật cười. Người này, nghĩ gì nói nấy. Cô vốn tưởng hắn sẽ phát cáu.

“Em thật sự không tức giận chút nào sao?”

“Không có. Nhưng mà,” hắn hôn lên tóc cô, “Nếu sau này, chị có thể cho em vào ‘kế hoạch tương lai’ của chị, thì càng tốt.”

Trên đường trở về, Giang Diễm hỏi cô: “Bác sĩ khoa tâm thần cũng gặp rắc rối về tâm lý à?”

“Mấy vấn đề này rất thường gặp, không hiếm như em tưởng đâu.”

Giang Diễm nghĩ đến vết thương của cô: “Người mắc bệnh tự làm hại mình, thậm chí gây thương tổn cho người khác, có nhiều không?”

“Không thể nói cụ thể, nhưng ngoại trừ lúc phát bệnh, họ cũng giống như người bình thường.”

“Em vẫn thấy rất nguy hiểm.”

“Trước kia chị cũng sợ,” Trì Dao nói. Cô rụt cổ lại, sáp lại gần người hắn, “Em không lạnh à?”

Giang Diễm ôm cô chặt hơn: “Thân thể chị yếu ớt quá.”

Nhắc đến việc này, Trì Dao chợt nghĩ ra: “Em có cảm thấy… tinh lực của mình hơi dư thừa không?”

Giang Diễm gãi ấn đường, thẹn thùng: “Có à?” Không phải hắn đã cố gắng khắc chế lắm rồi sao?

Trì Dao nói: “Tuổi trẻ đòi hỏi vô độ, cẩn thận trung niên thận hư.”

“…” Giang Diễm thở dài: “Chị à, nói tóm lại là hiện tại chị thấy mệt, đúng không?”

Trì Dao mím môi, mặt đỏ lên: “Chị vẫn ổn mà. Chị lo cho em thôi.”

“Không cần lo cho em, em tự biết sức mình.” Hắn khéo léo đáp, “Hơn nữa, chủ yếu là do em không thể cưỡng lại mị lực của chị.”

Trì Dao cân nhắc, rồi nhìn hắn đầy quái lạ: “Ý của em là, nếu sau này em không còn hứng thú nữa, nghĩa là chị không còn mị lực à?”

Câu nói này quá gian xảo! Cô chắc chắn đang gài bẫy hắn!

Giang Diễm vội giơ tay đầu hàng: “Nếu thật sự đến lúc đó, chắc chắn là do em có vấn đề.”

Trì Dao buồn bực. Tính đi tính lại, cuối cùng cô vẫn là người chịu thiệt.

“Em tốt nhất là đừng bao giờ có vấn đề gì.”

“Biết rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận