Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong thời gian Đỗ Yểu Yểu dưỡng thương, nàng cũng bắt tay vào việc quản lý cửa hàng hồi môn trên danh nghĩa của mình.
Sau khi giải quyết tử nạn thì việc tiếp theo phải lên kế hoạch toàn diện cho sau này.
Nàng cần phải có chỗ dựa vững chắc nhất, thay vì phó thác bản thân vào Thẩm Giai hay Đỗ gia, còn không bằng tự mình nắm giữ kinh tế của bản thân.
Chưởng quầy của bốn cửa hàng đều là người Thanh Châu, đều nghe theo mệnh lệnh của Đỗ Thanh. Lần trước khi nguyên chủ dụ dỗ biểu ca, mối quan hệ với Vĩnh Ninh hầu phủ trở nên căng thẳng, Đỗ Thanh gửi thư uy hiếp nếu nàng không đi xin lỗi thì sẽ chặt đứt nguồn tài chính của nàng.
Đầu tiên, Đỗ Yểu Yểu cho người cầm tiền đi mời vài vị nhân tài về, sắp xếp cho vào cửa hàng để học tập. Đợi thời cơ chín muồi, tùy thời có thể lập tức thay thế vị trí chưởng quẩy, đưa người cũ trả về Thanh Châu, từ đó tách ra khỏi gông cùm xiềng xích của Đỗ Thanh.
Ngoài hai cửa hàng bán giấy và nghiên bút ra thì hai cửa hàng còn lại bán ô và quạt tròn, tiền thu về cũng bình thường. Mấy ngày gần đây Đỗ Yểu Yểu lục lọi tìm kiếm sổ sách, suy nghĩ nên đổi nghề gì mới có thể kiếm tiền.
Quả nhiên, nhất cử nhất động của nàng đều không thoát khỏi ánh mắt của Thẩm Giai. Đêm đó, Thẩm Giai qua chỗ nàng, đi thẳng vào vấn đề nói: “Nghe nói cửa hàng của Yểu Yểu đang tìm người?”
Đỗ Yểu Yểu tĩnh dưỡng mấy ngày, thắt lưng đã chuyển biến tốt, rót một tách trà nhỏ đưa cho Thẩm Giai rồi nói: “Chàng cũng biết, chưởng quầy mấy cửa hàng hồi môn của ta đều là người của phụ thân. Ta đang muốn bồi dưỡng mấy người để ta có thể sử dụng.” Nàng cũng không giấu hắn, thành thật thẳng thắn nói.
Thẩm Giai suy nghĩ: “Tìm người bên ngoài thì có thể tin được không? Thuộc hạ của ta cũng có mấy cửa hàng, có chút bản lĩnh quản lý. Nếu như nàng nói như vậy thì không bằng ta chuyển lại cho nàng?”
Dùng người của ngươi và dùng người của phụ thân ta có gì khác nhau à?
Ngày nào đó nhỡ may ta làm ngươi tức giận, có khi ngươi cũng giống như Đỗ Thanh, lấy việc chặt đứt nguồn tài chính để làm điều kiện không chừng.
Đỗ Yểu Yểu oán thầm, nhưng không để lộ ra, cười duyên nói: “Ta muốn tự mình làm chút gì đó, không dựa vào chàng hay phụ thân. Sao? Chàng muốn nói ta không làm được sao?”
“Sao lại thế được, chỉ cần nhìn đã biết Yểu Yểu nhất định sẽ làm được.” Thẩm Giai ngả ngớn trêu nàng, nhấp một ngụm trà.
Lời hắn nói như đang nghiêm túc nhưng Đỗ Yểu Yểu luôn cảm thấy hắn đang mượn cơ hội để làm hòa.
Trời vẫn còn sớm, nàng không muốn tiếp tục tiến thêm vào đề tài tán tỉnh. Nàng chuyển hướng: “Chuyện biểu muội rơi xuống nước đã điều tra được gì chưa?”
Không thể nghi ngờ rằng chủ mưu là Thần Vương. Nhưng thứ Đỗ Yểu Yểu muốn hỏi tới là Thần Vương có thể đưa tay vào trong Lâm phủ như thế nào, sao lại có thể cưỡng ép bà Trương và Thu Nguyệt làm việc cho hắn ta.
Thẩm Giai nói: “Con trai của bà vú kia bị người dưới trướng của Thần Vương lừa đến đổ phường, chơi thua vạn lượng bạc. Không có tiền trả thì chỉ có thể lấy mệnh ra để đền. Cũng vì vậy nên bà vú và nha hoàn kia mới không thể không nghe theo.”
Đỗ Yểu Yểu suy nghĩ sâu xa: “Đổ phường khai ra Thần Vương sao?”
“Ừm.” Thẩm Giai bổ sung: “Cánh tay dưới giường bà vú kia là do lúc đầu hai người đó không chịu nghe theo nên Thần Vương gửi tới để đe dọa.”
Đỗ Yểu Yểu cũng có thể đoán được. Nàng nhớ đến cánh tay thối rữa lộ ra xương trắng thì không khỏi rùng mình. Cái người Sở Tuân này, thật sự quá hiểm độc rồi.
“Yểu Yểu, không cần nghĩ nữa.” Thẩm Giai phát hiện Đỗ Yểu Yểu đang sợ hãi, vòng tay ôm lấy nàng: “Ta sẽ không để nàng gặp nguy hiểm nữa đâu.”
Trái ngược với Sở Tuân, mặc dù Thẩm Giai tàn nhẫn nhưng hắn vẫn phân biệt được thị phi đúng sai, cũng sẽ không vì đạt được mục đích của mình mà lạm sát người vô tội. Thái tử cũng tài đức lại nho nhã, là một thế hệ minh quân sáng suốt.
Tuy rằng Đỗ Yểu Yểu còn nhiều điều bất mãn với Thẩm Giai nhưng trong lòng nàng, nàng vẫn đồng ý lập trường của hắn.
Quần áo kề sát lại, nàng ngửi thấy trên người hắn có mùi máu tươi nhàn nhạt. Ánh mắt nàng hiện lên tia tò mò, nhìn xuống cổ tay áo hắn lại thấy vết máu li ti.
“Đây là gì vậy?” Đỗ Yểu Yểu chỉ vào nơi đó rồi hỏi. Trên y phục được thêu dệt thanh trúc có thể dễ dàng thấy được bất kỳ vết bẩn nào.
“Ừ?” Thẩm Giai cúi đầu nhìn. Hắn giật mình, gương mặt thêm vài tia nghiêm nghị: “Hôm nay ở khu vực săn bắn mùa xuân, Thần Vương công khai khiêu khích Thái tử trước mặt mọi người.”
Theo lẽ thường, khi Đỗ Yểu Yểu nghe đến đây thì nên yên lặng không hỏi tiếp. Ở cổ lớn, hậu trạch không được phép tham dự vào chuyện triều chính, mà nàng chỉ là một phụ nhân nho nhỏ của quan lại, càng không thích hợp nói chuyện tranh quyền đoạt vị của hoàng tộc.
Thân phận của nàng đặc biệt, có cùng huyết thống thân thiết với Vĩnh Ninh hầu phủ. Nếu nói khó nghe thì là xương cốt có bị đánh gãy vẫn còn liền với gân.
Nhưng đúng là Sở Tuân ác giả ác báo, đúng là khiến cho người vô tội phải đổ máu hy sinh. Nàng vẫn lựa chọn hỏi tiếp: “Khiêu khích như thế nào?”
Thẩm Giai kinh ngạc nhìn Đỗ Yểu Yểu. Bình thường nàng không có chút hứng thú nào với chuyện trên triều, nhưng nàng đã mở miệng hỏi thì hắn nguyện ý nói nàng nghe.
“Hôm nay Hoàng đế đưa các hoàng tử và lớn thần đi săn bắn mùa xuân. Thần Vương lấy cớ đuổi theo hồ ly, cố ý bắn trúng ngựa của Thái tử.”
Ngựa bị chấn kinh không phải chuyện nhỏ, nhẹ thì khiến người trên lưng ngựa trầy da, nặng thì ngã ngựa chết.
Đỗ Yểu Yểu quan tâm: “Thái tử không sao chứ?”
“Cũng may là hữu kinh vô hiểm.” Thẩm Giai hít một hơi thật sâu: “Thái tử có võ nghệ trong người, ta ở bên cạnh giúp một tay.”
“Vậy là tốt rồi.” Đỗ Yểu Yểu gật đầu. Vết máu này có lẽ là lúc hắn cứu Thái tử không cẩn thận dính phải.
Nếu Thái tử gặp chuyện, Thần Vương thượng vị, chưa nói đến triều cương lớn loạn, dân chúng lầm than, nhưng nàng chắc chắn sẽ bị Thần Vương cưỡng ép bắt vào cung trở thành phi tử nhỏ đáng thương.
“Thái độ của Hoàng đế như nào?” Đỗ Yểu Yểu hỏi dò. Nàng biết rõ, Thái tử không nhận được sủng ái của phụ hoàng.
Thẩm Giai thản nhiên chế giễu: “Thánh thượng hạ lệnh, Thần Vương cưỡi ngựa bắn cung không được tốt, sau này không được phép săn bắn cùng các huynh đệ khác.”
Quả nhiên bất công đến tận nhà ngoại mà!
Đỗ Yểu Yểu thở dài, Hoàng đế yêu ai yêu cả đường đi lối về. Ngài lưu luyến si mê Nguyễn quý phi, hết lần này tới lần khác bao dung cho Thần Vương.
Nếu như nàng nhớ không lầm, trong nguyên tác, tháng sau Hoàng đế mắc căn bệnh hiểm nghèo, Thái tử tố giác Thần Vương dâm loạn hậu cùng, nhiều lần cướp đoạt thê tử lớn thần. Chứng cứ vô cùng xác thực nhưng Hoàng đế vẫn tiếp tục bao che cho Thần Vương, ra lệnh cho Thái tử không được để lộ ra ngoài, tạm thời cấm túc Thần Vương.
Trong đó có một phần chứng cứ có thể trục xuất Thần Vương. Nhưng Hoàng đế lại làm như không nhìn thấy.
Thái tử đau lòng, bất đắc dĩ, Thẩm Giai hiến kế, cho người thả tin tức giả: Hoàng đế biết được Thần Vương tư thống thứ mẫu nổi giận lôi đình, thề muốn giết chết nghiệt tử.
Thần Vương chột dạ, điều binh đánh vào cung, một nửa là muốn thử độ chính xác, một nửa khác là có ý định mưu phản. Lúc đó Thẩm Giai cho người mai phục tại Huyền Vũ môn, hai bên chém giết, sau đó Thần Vương bị Thẩm Giai một tên bắt chết ở trước Thái Cực điện.
Cùng ngày hôm đó, Hoàng đế thoái vị, truyền ngôi cho Chính Vu Thái tử.
Mấy trăm nhân khẩu già trẻ từ phụ nữ đến trẻ em của Thần Vương phủ đều bị Thẩm Giai dẫn binh chém giết, gần như không còn một ai. Vĩnh Ninh hầu phụ tham gia mưu phản, không một ai trong phủ có thể may mắn thoát khỏi.
Từ xưa đến nay, cuộc chiến tranh đoạt hoàng vị có không ít người phải đổ máu hy sinh. Đỗ Yểu Yểu là một người hiện đại, đương nhiên trong lòng sẽ cảm thấy cách thức này quá mức tàn khốc.
Đỗ Yểu Yểu nhớ lại chi tiết trong nguyên tác, hy vọng có thể tìm ra phương pháp tốt nhất để giảm thiểu số lượng thương vong.
Đột nhiên một tia sáng xẹt qua não bộ, trong đầu nàng hiện lên một gương mặt thanh tú.
… Mục Phong!
Theo nguyên tác, Mục Phong không bị Thẩm Giai giết chết, là bản thân hắn ta tự sát.
Chứng cứ chính xác chỉ rõ Thần Vương cướng ép thê tử lớn thần cũng do hắn ta cung cấp cho Thái tử.
Coi như hắn ta còn có lương tâm.
Mục Phong không chỉ là tổng quản phủ Thần Vương mà hắn ta còn là thủ lĩnh đắc lực của Thần Vương, sắp xếp và quản lý đội cận vệ của Sở Tuân.
Nhưng làm sao mới có thể kéo Mục Phong về phía Thái tử để người sử dụng đây?
Đỗ Yểu Yểu vắt hết óc, cuối cùng cũng nhớ ra một manh mối. Mẫu thân của Mục Phong và bà Trương của Lâm phủ là đường tỷ muội bà con xa.
Sau này Mục Phong làm phản là do biết được cái chết của bà Trương và nhi tử bà ấy là do Thần Vương làm.
Hiện tại Mục Phong vẫn chưa biết được điều này. Nhưng nếu Thẩm Giai cho người mật báo cho hắn ta biết thì sao? Mục Phong còn có thể trung thành với Thần Vương được nữa không?
‘Má’ ơi, ta quả nhiên là tiểu thiên tài mà! Đỗ Yểu Yểu lập tức vui vẻ.
“Yểu Yểu, sao thế?” Thẩm Giai nhìn nàng ngẩn người cười ngây ngô thì hỏi.
Đỗ Yểu Yểu đã thích còn ngại nói: “Phu quân, hôm qua ta mới mơ một giấc mơ.”
“Mơ cái gì?”
Đỗ Yểu Yểu vừa nói lại mối quan hệ giữa Mục Phong và bà Trương vừa khai thông tư tưởng.
Thẩm Giai càng nghe càng ngạc nhiên, tin tức của hắn linh thông bốn phía nhưng chưa từng nghe nói hai người này có quan hệ thân sơ.
“Mẫu thân Mục Phong mất sớm, hắn ta lại bị Thần Vương thu nhận từ khi còn nhỏ, ít khi qua lại với bà Trường nên chàng không biết cũng là chuyện bình thường.” Đỗ Yểu Yểu nói.
“Giấc mộng của Yểu Yểu không tầm thường nha!” Thẩm Giai trêu chọc.
Yểu Yểu khiêm tốn nói: “Ta không dám chắc chắn chính xác trăm phần trăm, chàng cho người đi thăm dò thử xem? Nếu như sai thì chàng cũng chẳng mất miếng thịt nào mà.”
“Cảm ơn phu nhân.” Thẩm Giai cúi đầu hôn lên môi Đỗ Yểu Yểu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận