Chương 652

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 652

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trầm Kỳ Dương nhếch khóe miệng.
Thùng xe to như vậy đột nhiên an tĩnh lại. Sau một lúc lâu, anh nói “Tôi có việc có thể phải ra ngoài một tháng.”
Liên Chức nhếch môi quay mặt đi.
“Anh nói với tôi chuyện này làm gì?”
Tuy nói như vậy, ánh mắt cô lại lặng lẽ chú ý đến miếng bông dính máu trên đài điều khiển trung tâm, khi nhìn anh hạ cửa sổ xe xuống ném thẳng vào thùng rác bên cạnh Liên Chức mới thoáng yên tâm.
Trầm Kỳ Dương nhìn cô “Không chúc tôi bình an?”
Liên Chức “Tôi không chúc anh gặp tai họa bất ngờ ở bên ngoài đã là không tệ rồi.”
Đại khái do lời này có chút ác độc, nếu như thật sự xảy ra chuyện gì thì cô có thể tưởng tượng được phản ứng của mẹ và bà ngoại, nói xong môi cô giật giật, muốn tìm lời bổ sung. Nhưng hết lần này tới lần khác lại nghẹn ở cổ, một câu cũng không nói.
Trầm Kỳ Dương không thèm để ý bật cười một tiếng.
“Chờ tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn để một mình thừa kế tài sản sao?”
Anh nhướng mày, “Vậy tôi phải nỗ lực, để chị thực hiện ước nguyện sớm một chút.”
Liên Chức không hiểu sao lại liếc anh một cái.
Người này nói chuyện có đôi khi thật sự không biết giữ mồm giữ miệng, ngay cả chính mình cũng có thể nguyền rủa.
Băng gạc tinh tế quấn một vòng nho nhỏ trên tay cô, tiếp the0 Trầm Kỳ Dương nhìn bộ dáng trầm mặc xa cách của cô, như thể sợ nói thêm một câu thì sẽ bị liên lụy vì anh.
Anh cắn chặt hàm răng, đồng thời tɾong lòng cũng hơi chua xót.
“Đại thiếu gia tôi rấtđược hoan nghênh, không thí¢h thì quên đi, chẳng lẽ chị cho rằng tôi muốn trình diễn tiết mục cưỡng đoạt dân nữ với chị?”
Liên Chức “…”
Lời này của anh làm như vừa rồi người cưỡng hôn cô không phải anh.
“Chỉ có một điều, đừng chủ trương tự ý thay tôi sắp xếp tình cảm.” Trầm Kỳ Dương nói, “Nếu không tôi không có cách nào cam đoan.”
Liên Chức nói “Anh cho rằng tôi rảnh rỗi sao, tôi cũng bề bộn nhiều việc ”
Cô thực sự bị anh chọc giận, lúc trước suy nghĩ làm chị em tốt đã h0àn toàn bị xóa sach, bây giờ cô chỉ thầm nghĩ phải cách anh thật xa.
Băng gạc đã quấn xong, Trầm Kỳ Dương xoa ngón tay cô, cảm giác hơi thô ráp khiến Liên Chức muốn rút về, nhưng vẫn bị anh nắm tɾong lòng bàn tay.
Anh cầm lấy đặt lên môi, nhẹ nhàng hôn một cái. Ánh mắt lại nhìn cô rấtsâụ
“Chờ tôi trở về.”
nan
Gần cuối kỳ, Liên Chức trở về trường học một chuyến.
Triệu Mẫn Phàm the0 lệ hỏi thăm tình hình gần đây của cô, lúc trước biết được cô to gan lớn mật dùng một đoạn ghi âm và ảnh hưởng dư luận khiến chủ nhiệm Trương của ủy ban phát triển và cải cách không thể không thay đổi viện kiến trúc tɾúng thầụ Bà lập tức chỉ trích cô và Lưu Hạo Cần không biết trời cao đất rộng.
“Sau này sẽ không làm chuyện tương tự nữa chứ?”
Liên Chức sờ sờ mũi “Sẽ không ạ.”
Cô đương nhiên không có khả năng nói ra mình còn mượn thế tìm ủy ban phát triển đòi tiền, nhưng lại thuận tiện g͙iành quyền thiết kế một hạng mục khác của bọn họ, nói ra không phải là tìm ăn chửi sao?
Triệu Mẫn Phàm cười nói “Cô đoán cũng đúng, nếu không mẹ Trầm sẽ không bỏ qua cho con.”
Gia phong Trầm gia bà ít nhiều cũng có nghe thấy, chỉ là không nghĩ tới học sinh của mình lại chính là con gái lớn của Trầm gia lưu lạc bên ngoài, duyên phận này không thể không nói là kỳ diệụ
Hai người lại hàn huyên một hồi ở tɾong hương trà lượn lờ, Liên Chức giao đồ của mẹ Trầm cho bà.
Là bộ trà cụ Ngô Bội Dao nung, không thể không nói mẹ Trầm cực hiểu lòng người, tặng lễ vật hợp tình hợp ý, cũng sẽ không quý trọng đến mức khiến cho người ta không biết nhận thế nào.
Lúc Liên Chức rời đi, cô đi thăm Đào Nguyệt.
Cô gái nhỏ gần đây lớn khái đang ôn tập cuối kỳ, Liên Chức nhìn thấy cô bé ở dưới lầu thư viện Bác Văn, bên cạnh có một nam sinh, dáng vẻ trông nho nhã thư sinh, rấtxứng đôi.
“Chị A Chức.”
Đào Nguyệt nhìn thấy cô sau đó vội chạy tới, Liên Chức cùng đi với cô bé trở về ký túc xá, hỏi cô bé gần đây như thế nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận