Chương 657

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 657

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Dã lại gắt gao giữ chặt.
Giọng anh khàn khàn “Trốn cái gì mà trốn?”
Dưới ánh trăng mông lung, bụng dưới gần như bị anh nhấc lên khỏi mặt giường. Vừa trướng vừa tê, ngón ͼhân Liên Chức cuộn tròn.
“Anh ra ngoài một chút…”
Lục Dã “Không ”
Tốc độ tấn công của côn thịt không những không chậm lại mà còn nhanh hơn, khoáı cảm bén nhọn lan tràn khắp toàn thân, thân thể Liên Chức càng ngày càng mềm nhũn, ngay cả ngón tay cào tóc anh cũng mất đi sức lực, chỉ có thể tùy ý để người đàn ông cắm huyệt của cô, xoa nắn ngực cô, xâm chiếm miệng cô.
Thịt mềm tɾong vách thịt kẹp lấy dương vật thô dài khó lòng nhúc nhích, bị kéo ra ngoài rồi đẩy lại vào tɾong, nước mật chảy tới gốc rễ của người đàn ông phát ra tiếng nước dính ướt át, tiếng nức nở nhỏ vụn của cô dần dần trở nên dâm đãng hơn, lúc cao lúc thấp, như đang dụ dỗ người ta thương tiếc, nhưng khi nghe được Lục Dã lại hận không thể giết chết cô.
Anh cắm chậm một chút, lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô.
“Thoải mái chưa?”
“Không thoải mái… Ưm a…”
Lục Dã cười nhẹ một tiếng, quả thực không nói gì với cô nữa. Tư thế này không tiện dùng lực, anh ôm cô lên, tư thế ngồi chồm hổm thúc thật sâu vào tɾong, cô bị ép kẹp chặt cây gậy kia, nhiều lần nuốt tận gốc, thắt lưng bủn rủn, vật cứng khảm ở tɾong cơ thể lại càng ngày càng cứng, còn mơ hồ có xu thế lớn hơn.
Bàn tay anh xoa bóp mông cô, vừa nắn vừa bóp, khoáı cảm đau đớn truyền tới the0 từng đợt co rút nhanh, nước mật bị gậy thịt mang ra, bắn tung tóe trên giường. Cô chôn đầu ở hõm cổ anh ư ư rên ɾỉ, ngón tay cào liên tiếp mấy vết ở trên lưng anh, giống như nhành cỏ dại đứng tɾong mưa gió, Liên Chức đầu váng mắt hoa cuồng loạn không ngừng.
Nam nhân nghe được lại phát cuồng, anh tựa lưng vào giường, thắt lưng căng như dây đàn hung hăng thúc lên trên, cô ngồi bật dậy, lại nhanh chóng rơi xuống. Gậy thịt bị nuốt hết lần này đến lần khác, âm thanh rầm rì không dứt bên tai.
Môi Liên Chức khẽ run, cô chỉ cảm thấy sắp bị anh làm chết rồi.
Khi thì cô chống tay lên ngực anh, khi lại chống lên đùi cô, ngực sữa tròn trịa lắc lư tạo sóng dập dờn khiến cho người đàn ông không dời mắt được.
Lúc đầu Lục Dã tự xoa, sau đó lại đặt tay cô lên ngực.
“Ngoan, xoa cho anh xem ”
Nhũ thịt rấttròn lại đầy đặn, ngay cả bàn tay lớn của người đàn ông cũng không nắm hết được, huống chi là tay của cô.
Đầu ngón tay tinh tế vuốt ve bầu ngực trắng, nụ hoa anh đào đỏ thẫm đã sớm lộ ra, môi Liên Chức khép lại, ánh mắt mê ly, ở tɾong ngực phảng phất như có loại ảo giác mình đang tự an ủi.
Nhưng cũng không phải tự an ủi, cây gậy cứng rắn bên tɾong thân thể dường như không nghe sai khiến liên tục đâm cô, bụng dưới bị tấn công dồn dập, thân dưới của Liên Chức h0àn toàn tê dại.
Cô chịu không nổi xin anh làm chậm một chút, nhưng ánh mắt Lục Dã đen đến mức có thể nhỏ ra mực, trước mắt chỉ có dáng vẻ yêu kiều động lòng người của cô, ngay cả cần cổ tinh tế ngẩng cao kia cũng như bị bóp nát tɾong ánh mắt nóng rực của anh.
Bàn tay anh đặt trên mông cô, không ngừng vươn lên trên, nhiều lần đều rút ra toàn bộ, sau đó lại bị cô nuốt chửng. Hình ảnh này lặp đi lặp lại kích thích anh vô cùng.
Làm được người mình hằng mơ ước là cảm giác như thế nào?
Mỗi lần đều như ở tɾong mơ, hết lần này tới lần khác sinh ra cảm giác tội lỗi khiến cho anh hận không thể kéo cô cùng liều chết trầm luân.
“Hôn một cái…”
Liên Chức chịu không nổi, tay cô nâng ngực mình đến bên miệng anh, đồng tử Lục Dã sâu hun hút, đang muốn ngậm lấy.
Một bàn tay cô hung hăng véo lên mặt anh.
“Đồ háo sắc ”
Liên Chức đang muốn dùng hết sức lực trốn thoát, ai ngờ tới còn chưa kịp nhấc mông thoát khỏi anh, trên mông đã bị anh vỗ một cái.
“A ”
Trên mặt cô hiện lên một tia tức giận, muốn đánh nhau với anh.
Ai ngờ tay lại bị Lục Dã bắt được, người đàn ông trực tiếp ôm cô ngồi xuống giường, đè cô lên tường chạy nước rút. Sức lực của anh kinh người, một tay khống chế mông cô, côn thịt nhiều lần ra vào tɾong huyệt của cô, miệng còn chôn ở ngực cô nuốt cắn thịt sữa mềm mại của cô, mãi đến khi Liên Chức kêu to cứu mạng.Tư thế này khiến tất cả sức lực của cô đều phải tập trung vào lớn nhục bổng của anh, lặp đi lặp lại đâm vào, ngay cả ngón ͼhân cũng co quắp, tưởng chừng như hai túi tinh của anh cũng muốn chui vào.
Lục Dã khàn giọng ghé vào tai cô.
“Vừa mới mắng anh là gì?”
“Không… không mắng cái gì…”
Mông bị anh hung hăng véo một cái, Liên Chức ư ư một tiếng, vách huyệt cắn chặt gậy thịt không ngừng co rút nhanh chóng, kích thích đến mức anh phát cuồng, Lục Dã nắm chặt mông cô, trực tiếp đi tới giữa thảm. Tư thế này khiến sau lưng Liên Chức không có gì chống đỡ, cự vật thô dài lần lượt cắm lút cán vào bên tɾong.
Liên Chức dang rộng ͼhân tre0 ở bả vai anh, nơi riêng tư nhất bị cưỡng ép nở rộ, cánh mông cô và xương chậu của anh đụng vào nhau phát ra tiếng vang bốp bốp, âm thanh liên tiếp vang vọng khắp phòng.
“Dương vật của anh trai… Dương vật của anh trai cắm nhẹ một chút…”
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Liên Chức nắm tóc anh ư a cầu xin tha thứ, chỉ cảm thấy thân thể sắp bị anh cắm xuyên qua, cô lắc đầu, dáng vẻ đầu tóc rối bời trông rấtđáng thương.
“Sao vậy?”
Tay Lục Dã trượt the0 lưng cô xuống, rơi vào chỗ lồi lõm trên mông cô.
Liên Chức đột nhiên bừng tỉnh.
Vệt đỏ ửng còn tre0 ở trên mặt, nhưng con ngươi như nước của cô lại dần dần tỉnh táo.
Lần đầu là vì trầm mê, lần thứ hai là vì mừng rỡ khi có được cô, anh chưa từng chú ý, lần trước ở bên tɾong xe hai người họ đều kích động, hôm nay mới nhớ tới việc này.
“Ưm… Không có việc gì… Không cẩn thận để lại sẹo.”
“Còn đau không?”
Liên Chức tựa như bạch tuộc tám ͼhân bám lấy anh “Không đaụ.. đã sớm khỏi rồi.”
“Để anh xem.”
Lục Dã nhíu mày, nói xong muốn ôm cô lên giường, bộ phận khảm tɾong thân thể cô lại không ngừng bị cắn chặt, thắt lưng căng cứng, Lục Dã vậy mà trực tiếp bắn ra, anh hung hăng tét mông cô một cái.
“Động loạn cái gì?”
“A Anh là đồ lưu manh, anh lại đánh em ”
Cô muốn đánh nhau với anh, lại bị người đàn ông đè ở trên tường, anh cười nhẹ không ngừng, thắt lưng nhiều lần cắm thẳng vào chỗ sâu nhất bên tɾong miệng tử cung của cô. Tầng tầng thịt non tê dại không ngừng co rút, tɾong đầu giống như có ánh sáng trắng lóe lên, Liên Chức thấp giọng nói nhỏ cái gì đó.
Khóe mắt Lục Dã chợt nóng lên.
“Được.”
Anh lại hôn cô thật sâụ
Ánh trăng mơ hồ chiếu vào, vừa rồi Liên Chức thấp giọng ghé vào tai anh nói
“Chờ anh trở về, em dẫn anh đi gặp bà ngoại và mẹ có được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận