Chương 659

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 659

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước khi Liên Chức xuấtngoại, vết thương ở cột sống của Tống Diệc Châu đã từ từ hồi phục̶.
Nói ra thì trừ mấy ngày đầu hắn bị thương, đúng là chưa bao giờ thấy bộ dáng lôi thôi lếch thếch của hắn, râu ria mỗi ngày đều ϲạօ sach sẽ, ngay cả tóc cũng có chuyên gia đến xử lý.
Chuyện hắn bị thương cho dù ở bên ngoài hay ở tập đoàn cũng giấu diếm nghiêm ngặt, nhưng giấu không được người Tống gia.
Trong khoảng thời gian này cha Tống và mẹ Tống có tới thăm nom vài lần, chỉ là sắc mặt Tống Diệc Châu bình thản, hỏi đến đâu đáp đến đó khiến cho mẹ Tống ngược lại không biết nên nói điều gì.
Lần gặp Liên Chức, ý cười của mẹ Tống dịu dàng, gọi cô một tiếng Tư Á.
Trước khi ông nội Tống qua đời, lần ngăn cản oanh oanh liệt liệt kia Liên Chức chưa từng biết, mà mẹ Tống cũng là người cao quý, không làm được chuyện nịnh nọt kia. Sau khi biết được Liên Chức vậy mà là Trầm Tư Á thì cảm thán thổn thức không thôi.
Mẹ Tống cũng từng nói bóng nói gió hỏi qua thái độ của con trai, chỉ là một năm trước lần quyết liệt kia dường như cũng khiến giữa hai mẹ con có một tầng ngăn cách, cái gì cũng không hỏi được.
Lúc mẹ Tống rời khỏi phòng bệnh, quay mắt nhìn tɾong phòng, Liên Chức đang yên tĩnh làm việc, mà Tống Diệc Châu thi thoảng lại nhìn cô. Tâm tư con trai mình là gì bà vẫn hiểu rõ.
Nếu như lúc ấy chưa từng ngăn cản, chỉ sợ đã là một giai thoại khó có được.
Người vừa đi, Tống Diệc Châu nói.
“Tôi phải ra ngoài vài ngày vào tuần tới, có một số cuộc họp và bài phát biểu mở đầu cần tham dự.”
Liên Chức “Ừ” một tiếng, họp thì họp, nói với cô làm gì.
Tống Diệc Châu ngồi ở trên giường, ung dung nhìn cô một cái.
“Nghe Trương Húc nói em cũng có việc ra nước ngoài một chuyến, cần tiễn em một đoạn đường?”
“Không, tôi đã đặt vé máy bay rồi.”
Liên Chức quan sát vẻ mặt của anh như muốn hỏi tận gốc rễ.
Vỏ trái cây vốn đang gọt thuận lợi thì đứt gãy ở tɾong tay cô, bị ngón tay người đàn ông móc qua.
“Nhìn em như vậy.” Hắn như cười như không, “Chẳng lẽ em cho rằng tôi sẽ đi the0 em, hiểu lầm ý tốt làm anh trai của tôi, có phải quá đáng hay không?”
Cô gần như cắn lưỡi mình.
Trái một câu anh trai phải một câu anh trai, kêu còn thuận miệng hơn nhiều so với cô.
“Nào có ”
Liên Chức ra vẻ 囧, “Đi tham gia hội nghị nghiên cứu thảo luận, thành phố nhỏ không tiện đường mà thôi.”
Trong lòng cô có giới hạn, từng có quan hệ mập mờ như vậy, ngoại trừ thăm hỏi vết thương thì riêng tư vẫn nên ít tiếp xúc.
“Vậy sao? Nước ngoài cũng không lớn.”
Tống Diệc Châu hơi nhíu mày, Liên Chức còn chưa kịp tìm tòi nghiên cứu ý tứ tɾong lời nói của hắn thì đã không còn sót lại chút gì.
Lần này ra nước ngoài, Liên Chức tìm Tôn Tình ở bộ phận thiết kế làm trợ lý đồng hành.
Cô gái nhỏ là đàn em lớn học của cô, tuổi tuy nhỏ nhưng cực kỳ sáng tạo. Ông ngoại Lương biết cô muốn đi Anh đã đặc biệt để máy bay A3044 ủy thác ở Hồng Kông tiễn cô.
Quá mức phô trương, khách sạn bên Anh có phụcvụ mượn cơ hội chuyên môn. Huống chi lần này hội nghị thượng đỉnh là nơi các lớn thần tụ tập, quá mức lấn át chủ không phải là chuyện tốt gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận