Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ách……!”
“Ân hừ……!”
“A a a…… Không……Thật……Thật tuyệt, thật nhiều……Ưm…… Đừng không cần…… A a a……!”
Hai người cơ hồ là cùng thời gian bắn tinh, chẳng phân biệt trước sau, chẳng phân biệt lượng nhiều lượng ít, Tình Ngọc muốn phân cũng phân không rõ ràng lắm.
Thời điểm muốn bắn tinh, hai nam nhân đều ác liệt hướng về phía tử ©υиɠ nàng bắn vào nơi đó
Từ sau khi mang thai, nơi đó hết sức mẫn cảm, có động tĩnh gì nơi đó liền cảm giác được khoái ý trước.
Hiện giờ, bị hai dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ vừa nhiều vừa nóng bỏng bắn tới, có thể không để nàng thét chói tai ra sao!
“Sung sướиɠ không?” Boolean thở hổn hển, ở bên tai Tình Ngọc hỏi.
“Người xấu, đều là người xấu.” Tình Ngọc không nói sướиɠ hay không sướиɠ, hờn dỗi mắng một câu.
Vừa rồi cao giọng kêu to, làm cho yết hầu khàn khàn, nói ra giống như là có thể hạ giọng dụ hoặc.
Nàng có thể cảm giác được rõ ràng, hai căn dươиɠ ѵậŧ trong cơ thể đều run rẩy một chút, giống như đều vận sức chờ phát động, lại một lần cảm giác.
Nhận ra được ý đồ này, Tình Ngọc bị dọa sợ tới mức vòng eo run lên: “Các người…… Ra trước đi.”
“Bên trong rất ấm áp, không muốn rút ra.” Rosen vô lại dựa vào đầu giường vòng eo còn giật giật.
Động tác này vừa động có thể cảm giác được vách động cũng đang quấy, cũng cảm giác được một côn ŧᏂịŧ khác cũng giật mình.
“Sao nào, còn muốn nữa ư.” Rosen xấu xa cười hỏi.
“Chẳng lẽ cậu không muốn nữa ư?” Boolean không đáp hỏi lại.
“Muốn a!” Rosen oán khí mười phần nhìn lướt qua bụng Tình Ngọc, cọ tới cọ lui lui ra tới: “Muốn cũng không được, lại làm một lần nữa phỏng chừng muốn máu chảy thành sông.”
Boolean không đáp lời, cùng Rosen đồng thời rút ra ngoài.
Lúc hai người rút ra, vẫn không có buông tha Tình Ngọc, đem hai chân Tình Ngọc nâng lên, không cho đồ vật bên trong chảy ra.
Tình Ngọc ngủ ở trên sô pha, hai cái đùi bị các nam nhân tách ra, cố định một trên đầu giường một trên tường, tạo ra một tư thế hai chân mở rộng 90 độ
Cột chắc xong, hai người đều trước sau thay phiên liếʍ huyệt nàng, bọn họ ăn lấy nước sốt dâu tây.
Liếʍ xong mặt ngoài, bọn họ đem đầu lưỡi hướng vào bên trong, sau đó dùng đầu lưỡi cuốn lấy chút nước sốt kia, còn tiếp tục dùng ngón tay quét một chút dịch cho nàng nhấm nháp.
Rosen rời đi trong chốc lát, khi trở về cầm hai cái ly cùng hai cái thìa.
Hai cái thìa này so với thìa bình thường dài hăn, cũng lớn gấp đôi, nhưng so với cái muôi, vẫn tương đối tiểu nhỏ.
Rosen không có cầm cái muôi lại đây, đã xem như cân nhắc cho Tình Ngọc, hắn cũng không đem cái ly trực tiếp nhét không tồi.
“Ách…… Đừng……!”
Hai nam nhân mỗi người một cái thìa nhét vào móc, mỗi một thìa một nhát đem dâu tây bên trong cùng hỗn hợp tϊиɧ ɖϊ©h͙ múc ra.
“Các người cũng liền khi dễ em.” Tình Ngọc ủy khuất nghẹn ra một câu như vậy.
“Vậy không khi dễ em nữa, chúng ta đành đi ra ngoài tìm gái chơi, vừa lúc vừa rồi cũng không tận hứng.” Rosen ôn nhu đưa ra một kiến nghị.
“Biện pháp này không tồi, chúng ta đều quá đau lòng em, mà không bỏ được lăn lộn, vẫn là tìm chỗ phát tiết vừa để em khỏe mạnh.” Boolean cũng đi theo Rosen cùng nhau đùa giỡn Tình Ngọc.
“Các người dám……Em……Em…… Không được…… Không cần.” Tình Ngọc la to, tùy hứng giống như đứa trẻ mười tuổi.
“Chúng ta yêu em mới phải đi tìm gái, không phải không cần em.”
“Đúng vậy, ở trên người của em phát tiết đối với em không tốt, là không thích biểu hiện của ngươi.”
Hai người một người một câu khiến Tình Ngọc tức phát khóc: “Em mới mặc kệ, dù sao các người không được đi tìm người khác.”
Tình Ngọc khóc lóc uy hϊếp: “Các người nếu đi tìm người khác, không bằng em bị các người đùa chết.”
Thấy hai người đều không có nói chuyện, nàng vội vã vươn tay bám lấy hai gã quái vật khổng lồ: “Đây là của em, nếu dám chạm vào người khác, em sẽ không bỏ qua cắt mất cái này của hai người.”
“Thật tàn nhẫn, cắt mất thì em ăn cái gì.” Rosen cười, thực vui vẻ, khó được thấy Tình Ngọc bá đạo như vậy.
“Em nói ra những lời như này, ta cũng không dám dấu diếm em vụиɠ ŧяộʍ.” Boolean cũng cười khẽ ra tiếng, bảo đảm nói.
“Biết rõ là được, dù sao chúng nó đều là của em, em muốn hay không đều là của em.” Nàng chiếm hữu du͙© vọиɠ mười phần tuyên bố.
Boolean: “Được được được, đều là của em.”
“Các người không phải chơi chưa tận hứng sao, còn có thể tiếp tục, chúng ta chơi đến hừng đông đi.” Tình Ngọc hiếm khi vứt bỏ ngượng ngùng, mị nhãn mê ly nhìn bọn họ.
“Chúng ta vừa mới nhịn xuống, em lại đi tìm đường chết!” Rosen nhéo nhéo cái mũi nàng, sủng nịch nói.
“Nơi này còn chưa có dùng tới, bên trong không có bảo bảo, có thể nhậm quân đùa bỡn nha!” Tình Ngọc tay xoa cổ, ngực, bụng mình nhắm muốn hủy diệt, cuối cùng ngừng ở cúc huyệt.
Nàng thấy còn chưa đủ kí©ɧ ŧɧí©ɧ, quay đầu nâng côn ŧᏂịŧ của Rosen lên, thổi một hơi: “Còn có cái này, cũng có thể làm sung sướиɠ!”
“Thao, là chúng ta sai, không nên quá đau lòng cho em.” Rosen bị nàng quyến rũ lại lần nữa cương cứng, động thân liền thọc vào Tình Ngọc sớm đã mở miệng ra.
Boolean được mời gọi, cũng dựa đầu trên giường, đỡ vòng eo của Tình Ngọ, qua loa khai thác vài cái cũng thọc vào.
Tình Ngọc là có dự mưu, cúc huyệt đã được nàng rửa sạch, cũng sớm bị khai thác quá, cho nên Boolean khi đi vào thực nhẹ nhàng.
“Ách…… Ân ân……!” Nàng yết hầu bị dươиɠ ѵậŧ của Rosen cắm vào, chỉ có thể phát ra thanh âm ô ô.
Bất luận Boolean kí©ɧ ŧɧí©ɧ tuyến tiền liệt của nàng như thế nào, làm nàng sướиɠ đến cả người run rẩy, nàng cũng chẳng thể kêu lên.
“Ưm…… Ưm ân…… Ân ân ân……!”
Rosen toàn căn thọc vào trong miệng, trong cổ họng nàng, qυყ đầυ chen vào chỗ sâu trong yết hầu, ngăn chặn ường hô hấp của nàng, làm nàng kêu không ra nổi.
Hít thở không thông cảm giác lại bị đánh úp nàng không ngừng dùng tay bắt lấy chân Rosen, muốn để Rosen rút ra.
Nhưng Rosen như thế nào buông tha nàng, bắt lấy đầu nàng ấn ấn vào hạ thân mình, qυყ đầυ ở trong cổ họng nàng ra ra vào vào, cho nàng một chút không khí, nhưng nàng vẫn không đủ để hít thở không thông.
“Ba ba……!” Yết hầu quá nhỏ, Rosen mỗi lần ra vào, đều sẽ phát ra âm thanh, quanh quẩn ở trong phòng.
“Bạch bạch bạch…… Bạch bạch bạch……!” Còn có tiếng Boolean thao cúc huyệt, tinh hoàn va chạm đánh lên cái mông to của nàng, phát ra tiếng vang thanh thúy dễ nghe.
“Ô ô ân ách……!”
Tình Ngọc bị bọn họ thao đến nước mắt chảy ròng, nước bọt cùng nước dịch bay tứ tung, đem giường đều tẩm ướt.
“Bảo bối dâʍ đãиɠ, sướиɠ không?” Rosen vừa thao vừa hỏi.
Tình Ngọc nghe vậy, nói không ra lời, chỉ có thể liều mạng lắc đầu.
Rosen cố ý xuyên tạc ý của nàng, cười nói: “Còn không có sướиɠ ư, nếu không để Boolean thúc thúc cũng tới thao cái miệng nhỏ chật hẹp của em, đem nó thao rộng ra.”
Miệng để ăn cơm đâu thể so với cái miệng co dãn dùng để làʍ t̠ìиɦ, bị Rosen cắm vào miệng đâm đến phát đau nơi nào còn có thể nhét thêm một cây vào được chứ?
Tình Ngọc biết nàng lại đùa nàng, ở háng hắn nhéo một chút.
“Tê……!” Rosen ăn đau bắt lấy đôi tay đang làm loạn của nàng, phân chia đặt ở trên bầu vυ” và hạ thân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận