Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngọn lửa cạnh tranh trong mắt An quá đỗi quen thuộc, nhưng lần này nó lại mang một hương vị hoàn toàn khác. Không phải là sự khiêu khích xác thịt trần trụi, mà là một lời thách đấu sòng phẳng trên phương diện trí tuệ. Điều đó, không hiểu sao, lại khiến tôi còn hứng thú hơn gấp bội.

“Để rồi xem,” tôi nhún vai, giả vờ bất cần nhưng trong lòng thì máu đã bắt đầu nóng lên. “Đến lúc đó đừng có khóc lóc bắt đền anh đấy nhé.”

“Anh cứ lo cho mình trước đi,” An bĩu môi, rồi khoác tay tôi. “Đi thôi, sắp vào tiết chiều rồi. Từ giờ đến lúc thi, chúng ta vẫn là đồng minh.”

Cái cách cô ấy tự nhiên tuyên bố “đồng minh” rồi lại “đối thủ” khiến tôi không khỏi bật cười. Đúng là chỉ có Minh An mới có thể phức tạp mà lại đơn giản đến thế.

Tiết học buổi chiều là môn Triết học Mác-Lênin, một môn học khô khan và buồn ngủ bậc nhất. Ông thầy dạy môn này cũng nổi tiếng hiền lành, nên không khí trong lớp khá thoải mái. Chúng tôi lại chọn một góc cuối lớp để ngồi. Vừa đặt cặp sách xuống, An đã quay sang thì thầm với tôi.

“Này, giao kèo không?”

“Giao kèo gì?” tôi ngơ ngác hỏi.

“Trong cuộc thi sắp tới,” cô ấy nói, mắt lấp lánh vẻ tinh ranh. “Người nào có thứ hạng thấp hơn, phải thực hiện một yêu cầu của người thắng. Bất cứ yêu cầu gì. Dám chơi không?”

Tôi nhìn sâu vào mắt cô ấy. Một yêu cầu. Bất cứ yêu cầu gì. Với một con yêu nữ như An, hai chữ “bất cứ” này có thể ẩn chứa vô vàn cạm bẫy nguy hiểm nhưng cũng đầy cám dỗ. Tôi có thể tưởng tượng ra viễn cảnh mình phải làm những trò điên rồ gì nếu thua cược. Nhưng đồng thời, tôi cũng nghĩ đến những điều tôi có thể bắt cô ấy làm nếu tôi thắng.

Sự do dự của tôi chỉ kéo dài vài giây.

“Chơi thì chơi,” tôi đáp, giọng đầy quả quyết. “Nhưng em phải chắc là mình không hối hận đấy.”

“Người hối hận sẽ là anh,” An cười khẩy, sự tự tin toát ra từ mỗi tế bào của cô ấy.

Lời giao kèo vừa được thiết lập, ông thầy cũng bắt đầu bài giảng. Tôi lôi sách vở ra, nhưng đầu óc thì đã bay đi đâu mất. Lời cá cược của An như một liều doping, khiến quyết tâm chiến thắng trong tôi sôi sục. Tôi nhất định phải thắng. Không chỉ vì giải thưởng, mà còn vì cái “yêu cầu” kia. Tôi đã có cả một danh sách những trò hay ho để “hành hạ” cô Á khoa kiêu ngạo này rồi.

Đang mải mê chìm trong những suy nghĩ đen tối, tôi bỗng cảm thấy một bàn tay quen thuộc luồn xuống dưới gầm bàn, đặt lên đùi tôi. Lại là cô ấy. Nhưng lần này, hành động của cô ấy có phần khác. Bàn tay đó không trêu chọc, không cào cấu, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bắp đùi tôi qua lớp quần jean.

Tôi quay sang nhìn. An vẫn đang chăm chú nhìn lên bục giảng, tay kia vẫn ghi chép, trông không khác gì một sinh viên nghiêm túc. Nhưng bàn tay dưới gầm bàn lại đang kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Hơi thở tôi chợt trở nên nặng nề. Sự vuốt ve nhẹ nhàng, gần như vô tội của cô ấy lại có sức công phá còn lớn hơn cả những trò nghịch ngợm lúc sáng. Nó chậm rãi, khoan thai, như đang từ từ nhóm lên ngọn lửa dục vọng trong tôi. Bàn tay ấy di chuyển ngày một cao hơn, tiến gần đến vùng trung tâm nhạy cảm. Thằng em tôi lại bắt đầu có dấu hiệu ngóc đầu dậy.

Chết tiệt! Tôi cắn răng, cố gắng tập trung vào lời giảng của ông thầy về phép biện chứng duy vật, nhưng những gì tôi cảm nhận được chỉ có phép biện chứng của da thịt. Tôi khẽ dịch người, cố dùng cặp sách che đi phần hạ bộ đang ngày càng mất kiểm soát.

Thấy phản ứng của tôi, An dường như rất hài lòng. Cô ấy khẽ nghiêng đầu về phía tôi, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi.

“Đối thủ à,” cô ấy thì thầm, giọng nói vừa ngọt ngào vừa đầy ẩn ý. “Anh có vẻ mất tập trung quá đấy. Cứ thế này thì làm sao mà thắng được em?”

Lời nói của cô ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Cô ấy đang khiêu khích tôi. Không chỉ trêu chọc về mặt thể xác, mà còn đang tấn công cả tinh thần chiến đấu của tôi.

Không được. Tôi không thể để cô ấy dắt mũi như vậy.

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu. Tôi hít một hơi thật sâu, cũng đưa tay mình xuống gầm bàn. An có vẻ hơi bất ngờ trước hành động của tôi, bàn tay đang vuốt ve đùi tôi khựng lại một chút. Tôi không cho cô ấy cơ hội phản ứng, nhanh chóng nắm lấy bàn tay hư hỏng đó, đan những ngón tay của mình vào tay cô ấy.

Sau đó, tôi kéo tay cô ấy đặt lên con cặc đang cương cứng của mình, ngay bên ngoài lớp quần jean.

“A…” An khẽ giật mình, định rụt tay lại, nhưng tôi đã giữ chặt lấy.

Tôi ghé sát vào tai cô ấy, dùng chính giọng điệu của cô ấy để đáp trả. “Là do ai làm cho anh mất tập trung chứ? Em đã khơi mào, thì phải có trách nhiệm dập lửa chứ, Á khoa.”

Khuôn mặt An thoáng ửng hồng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy có biểu hiện bối rối khi bị tôi phản công. Sự lúng túng này trông đáng yêu chết đi được. Tôi cảm thấy một sự đắc thắng len lỏi trong lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận