Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Sáng Của Dục Vọng
Nghe được lời cầu xin ngọt ngào và dâm đãng từ chính miệng cháu gái, Hứa Huân hài lòng nhếch mép cười. Hắn không làm màu trêu chọc cô nữa, hai tay nắm chặt lấy eo thon của Lâm Tuyết, dồn sức, thúc mạnh một cái lút cán.
* “Ưm…”
Hai cơ thể hòa làm một, tiếng va chạm xác thịt vang lên giòn giã trong căn phòng ngập tràn mùi vị tình ái. Hứa Huân bắt đầu guồng quay tốc độ cao, dồn dập và mạnh mẽ như muốn bù đắp cho sự kiềm chế ban nãy. Lâm Tuyết quàng chân qua hông hắn, nhiệt tình phối hợp, tiếng rên rỉ vỡ vụn hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông.
Sau một hồi mây mưa kịch liệt, cả hai cùng nhau đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm, ôm chặt lấy nhau thở dốc.
Hứa Huân nằm đè lên người Lâm Tuyết một lúc lâu mới luyến tiếc rút ra. Hắn hôn lên trán cô, giúp cô lau mồ hôi rồi nhanh chóng mặc lại quần áo, chỉnh trang đầu tóc gọn gàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hắn mở cửa phòng, ngó nghiêng xung quanh rồi nhanh chóng lẻn về phòng mình (phòng khách bên cạnh), giả vờ như vừa mới tắm xong đi ra.
Vừa lúc đó, mẹ Lâm bưng bát cháo nóng hổi đi lên lầu. Thấy Hứa Huân từ phòng khách đi ra với mái tóc còn hơi ẩm ướt, bà vui vẻ chào hỏi:
* “Chào buổi sáng chú Hứa, dậy rồi đấy à? Xuống ăn sáng đi, chị vừa nấu cháo xong, đang định mang cho cái Tuyết một bát, nó bảo hơi mệt”.
Hứa Huân mỉm cười tự nhiên, giọng điệu quan tâm đúng mực của một người chú:
* “Chào chị, vâng em vừa tắm xong. Tiểu Tuyết ốm sao ạ? Để lát em vào thăm con bé xem sao. Chị cứ mang cháo vào cho cháu đi ạ”.
Mẹ Lâm gật đầu cười, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ màn kịch hoàn hảo của hai chú cháu. Bà bưng cháo vào phòng Lâm Tuyết, thấy con gái đã nằm ngay ngắn, đắp chăn cẩn thận, mặt mũi hồng hào (dù vẫn còn vương chút mồ hôi), bà yên tâm đút cháo cho cô ăn.
Hứa Huân xuống lầu, ngồi vào bàn ăn. Một lát sau, Lâm Tuyết cũng thay quần áo ngủ kín đáo, đi xuống. Cô giả vờ uể oải, ngồi xuống ghế đối diện Hứa Huân.
Dưới gầm bàn, chân Hứa Huân duỗi ra, cọ nhẹ vào bắp chân trần của Lâm Tuyết, trêu chọc. Lâm Tuyết trừng mắt nhìn hắn, nhưng má lại ửng hồng, cô cũng không vừa, dùng ngón chân cái di di lên ống quần tây của hắn, trượt dần lên trên đùi.
Bữa sáng diễn ra trong không khí gia đình ấm cúng, nhưng bên dưới mặt bàn lại là những dòng chảy ngầm đầy ám muội và kích thích của hai kẻ đang lén lút yêu đương.
________________

Hôm nay là thứ ba, nhà Hứa Ny Ny có việc đột xuất nên cô bạn thân xin nghỉ học. Lâm Tuyết đến trường một mình, cảm thấy thiếu vắng hẳn.
Giờ nghỉ trưa, cô cũng lười không muốn chen lấn ở nhà ăn đông nghịt người. Mua tạm một cái bánh mì và hộp sữa tươi, cô vừa ăn vừa lang thang trong khuôn viên trường.
Ăn xong, thấy thời gian nghỉ trưa còn khá dài, Lâm Tuyết quyết định tìm một nơi yên tĩnh để chợp mắt một chút. Cô nhớ tới tòa nhà thực nghiệm phía tây, nơi đó thường rất vắng vẻ vào giờ này, có một dãy bàn ghế tự học ở tầng trệt rất thích hợp để ngả lưng.
Tòa nhà thực nghiệm nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, không gian yên tĩnh đến lạ thường, tiếng ve kêu râm ran càng làm tăng thêm vẻ vắng vẻ. Lâm Tuyết rảo bước trên hành lang dài hun hút, tận hưởng sự bình yên hiếm có.
Đang định tìm một chỗ ngồi xuống, từ xa, Lâm Tuyết đã loáng thoáng nhìn thấy hai bóng người, một nam một nữ, cử chỉ lén lút, thập phần đáng ngờ đang đi nhanh về phía góc khuất dưới gầm cầu thang.
Nam nữ đi chung trong trường học cũng không có vấn đề gì, nhưng cái cách họ nhìn trước ngó sau, đi sát vào nhau và chọn chỗ vắng vẻ như vậy làm Lâm Tuyết không thể nào bỏ qua. Bản tính tò mò trỗi dậy, cộng thêm việc cô cũng không phải là “tiểu bạch thỏ” ngây thơ chưa biết mùi đời, trong đầu cô lập tức vẽ ra vô vàn cảnh tượng “phim hành động” nóng bỏng.
Cả người hưng phấn không thôi, hai chân Lâm Tuyết không tự chủ được mà bước nhanh hơn, rón rén nối gót theo đôi nam nữ bí ẩn đằng trước, muốn xem rốt cuộc họ là ai và định làm gì ở cái nơi “khỉ ho cò gáy” này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận