Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong bóng tối, Dịch Nhữ trợn mắt nhìn chăm chú vào không trung, nhớ tới tiếng nói ác liệt trong mơ, thật ra cô cũng không kích động hay sợ hãi gì nhiều.

Cô rất bình tĩnh.

Nói đúng hơn là cô không thấy gì, không có cơ hội về trường, thậm chí là không thể về quê hương. Hạ Cảnh Chiêu chặt đứt tất cả những liên kết của cô với cuộc sống một mình, nuôi cô ở đây như một con thú cưng.

Cô ở đây mù quáng chờ đợi sự trở lại của anh, chờ anh về chịch mình.

Không sai vào đâu được, những người nói mình yêu đương mặn nồng tới đây, rồi cũng có ngày chia tay.

Cái kết vẫn như vậy, dù bây giờ hay tương lai, sớm muộn gì Hạ Cảnh Chiêu cũng sẽ rời xa cô.

Cô không thể nhìn thấy, cô trở thành một con búp bê, không có học vấn, không có người nhà, không có giá trị xã hội. Hạ Cảnh Chiêu nhốt cô ở đây, rồi sẽ có ngày anh vứt cô đi một con búp bê bị hỏng sau khi anh đã chán.

Cô là một kẻ vô dụng như lúc mẹ nổi điên lên đã nói.

Dịch Nhữ nhắm mắt lại, cảm nhận sương mù hỗn loạn trong bóng tối, từ từ điều chỉnh hình dáng cơ thể, duỗi thẳng mắt cá chân.

Trong thoáng chốc, dây xích thít chặt cổ Dịch Nhữ, cảm giác khó thở lan tràn từ từ, cả mặt mũi cô bị cảm giác áp lực gần như sung huyết bao phủ.

Nghe nói nếu dưới áp lực cực lớn, nhãn cầu sẽ bị ép đến mức vỡ tung, thậm chí mắt mũi miệng đổ máu, chết rất xấu xí. Nhưng cô đâu nhìn thấy bản thân sau khi chết, tốt quá.

Có lẽ cô không nên chấm dứt dễ dàng như thế, có lẽ còn có đường sống.

Nhưng cô không muốn chờ, trong hai năm sau khi chia tay với Hạ Cảnh Chiêu, cô thử cố gắng tự mình làm lại cuộc đời, hàn gắn những vết rách, không nghe theo lời người khác, tự tìm được giá trị sống của bản thân ở thế giới này.

Mặc dù không có ai quan trọng bên cạnh, Dịch Nhữ vẫn an ủi bản thân, không sao cả, vẫn còn cuộc sống và tương lai, cô thử nhìn về phía trước xem sao.

Nhưng Hạ Cảnh Chiêu quay lại, anh cưỡng ép kéo cô vào vực sâu tăm tối.

Nhưng tại sao anh không ở dưới vực sâu cùng cô?

Đó là tâm lý mâu thuẫn mà Dịch Nhữ không muốn thừa nhận.

Cô ghét Hạ Cảnh Chiêu của hiện tại, , càng ghét sự chia ly, cũng căm hận kẻ khát vọng muốn sống cùng Hạ Cảnh Chiêu trong bóng tối – là chính mình.

Cảm giác khó thở càng lúc càng mãnh liệt, Dịch Nhữ bắt đầu tự giãy giụa như vì tư thế nên chỉ khiến sợi xích thít chặt hơn, Dịch Nhữ đã bắt đầu ngất đi.

“Nào, mẹ ôm con một cái.”

“Cha cũng ôm con một cái.”

“Cha mẹ sẽ không bao giờ rời khỏi con nữa.”

Dịch Nhữ không thể nghe thấy tiếng nôn khan sặc sụa từ cổ họng khó thở của mình, chỉ nghe thấy tiếng kêu gọi dịu dàng trong ảo giác. Máu bị tắc nghẽn, mặt cô đỏ ửng, thân thể cũng nóng theo, được nhào vào lồng ngực ấm áp chặt chẽ.

Đừng buông cô ra nữa.

Cô muốn cứ thế mà ngủ, không bao giờ thức dậy nữa.

“A Nhữ!”

Cảm giác ngạt thở trên cổ đột nhiên biến mất, Dịch Nhữ nghe được một tiếng nói lặp đi lặp lại trong đầu mình, Dịch Nhữ không thể nhúc nhích được, còn cái ôm kia thì càng ngày càng chân thật.

Máu huyết trong người lại tuần hoàn như trước.

“Sao em dám chết?”

Giọng nói có vẻ bình tĩnh nhưng chất chứa đầy lửa giận vang lên.

Dịch Nhữ không biết đó là sự thật hay là ảo giác, nhưng hàng mi run rẩy vì sợ hãi, rồi cô ngất đi.

Xung quanh rất ồn ào, có tiếng nhạc vui vang lên ở xa xa và tiếng người ồ ào.

“Con điên rồi! Nếu hôm nay cô ta chưa tỉnh lại sẽ hoàn toàn biến thành người thực vật, con còn muốn cưới cô ta sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận