Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thay tã giấy cho bé xong, lại nhìn di động, sắp đến giờ uống sữa bột.

Tưởng Uyển ra khỏi phòng, thấy đèn đã sáng lên, Văn Tẫn đang đứng trong phòng bếp, cầm bình sữa trong tay, đang pha sữa bột.

Tuy rằng anh không thích trẻ con, nhưng Tưởng Uyển biết, nếu về sau anh có con, anh nhất định sẽ là một người ba có trách nhiệm.

Cô đi vài bước, từ phía sau vòng qua eo anh, “Văn Tẫn.”

“Ừ.” Sau khi anh cẩn thận xác nhận mực nước và độ ấm, thêm từng muỗng từng muỗng vào bình sữa.

“Vừa rồi đồn cảnh sát gọi tới, nói với em…” Tưởng Uyển thật sự không biết nên mở miệng như thế nào, “Hồ Sướng Nghi chạy trốn rồi, cô ta không cần đứa nhỏ này, em…”

Văn Tẫn xoay người, mặt không cảm xúc hỏi, “Em muốn nuôi đứa bé?”

“Không phải.” Tưởng Uyển thở dài khe khẽ, “Ngày mai em muốn nói chuyện với Tưởng Đào, hỏi em ấy rồi đưa đến nơi đó.”

“Đây không phải do em sai.” Anh nghiêm túc nói.

“Em biết.” Tưởng Uyển ôm eo anh, giọng nói rầu rĩ, “Nhưng trẻ con vô tội.”

Rốt cuộc đứa nhỏ này cũng vì cô, mới mất đi ba mẹ che chở, trở thành cô nhi.

“Em phải biết rằng, em mới là người vô tội nhất.” Văn Tẫn duỗi tay nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng hôn môi cô.

Tưởng Uyển dùng sức ôm anh, “Văn Tẫn, cảm ơn anh, nghĩ như vậy, lòng em khá hơn nhiều rồi.”

“Buổi tối phát sóng trực tiếp?” Văn Tẫn hỏi.

Tưởng Uyển gật đầu.

Hai ngày không phát sóng trực tiếp, hôm nay cô nhất định phải phát sóng trực tiếp bình thường, nếu không sẽ mất fans.

Văn Tẫn bế đứa bé đến phòng mình, đứa bé không quen thuộc với anh, vừa mới ôm một cái đã khóc, anh học cách ôm của Tưởng Uyển, nhưng đứa bé vẫn khóc.

Anh nhíu mày hỏi, “Làm thế nào nhóc mới không khóc?”

Đứa bé lôi kéo gào khóc.

Văn Tẫn đặt bé trên giường cũng không được, ôm trong lòng ngực cũng không được, đi về khoang chơi game, có lẽ đứa bé cảm thấy mới lạ không khóc nữa.

Văn Tẫn như suy tư gì đó mà gật đầu, “Vậy mang nhóc đánh một lúc vậy.”

Tưởng Uyển đang dùng lông chim quét nhẹ microphone, phòng phát sóng trực tiếp đột nhiên tuôn ra một đám người spam:

【Tôi mẹ nó mẹ nó mẹ nó mẹ nó!!! A Tẫn và Uyển Uyển đã sinh con!】

【Cái gì! Sao có thể!! Không thể nào!!! Lúc này mới qua bao lâu!!! Tôi muốn điên mất!!!!】

【Có một câu nói, A Tẫn mang theo đứa nhỏ đánh game làm tôi cười chết mất!!!! 】

Tưởng Uyển: “…”

Tay cô run lên, nắp bình rơi xuống mặt đất.

Cô nhẹ nhàng mở di động tìm phòng phát sóng trực tiếp của Văn Tẫn, bấm vào xem.

Văn Tẫn ôm đứa bé, một tay di chuyển con chuột chơi game, một bên nói với đứa bé trong ngực, “Vừa giết được ba mạng, nhóc thấy không?”

“…”

Cả đêm nay Tưởng Uyển và Văn Tẫn đều không được ngủ ngon.

Đứa bé ban đêm khóc lóc muốn uống sữa, Văn Tẫn dậy pha sữa bột, Tưởng Uyển phụ trách dỗ bé uống sữa, chờ một lát, đứa bé lại khóc, vừa thấy là kéo, hai người ôm đứa bé tới nhà vệ sinh tắm rửa sạch sẽ.

Văn Tẫn tắm cho đứa bé xong, người anh lại đổ mồ hôi phải tắm rửa thêm một lần nữa.

Quay lại nằm trong chưa được bao lâu, đứa bé lại đi tiểu phải thay tã giấy.

Lăn lộn đến 3, 4 giờ, cả hai người đều mất ngủ.

Đứa bé nằm giữa hai người, Tưởng Uyển duỗi tay nắm lấy tay Văn Tẫn đặt trên mặt cô, nhẹ giọng hỏi anh, “Anh đang nghĩ gì vậy?”

Ngón tay Văn Tẫn nhéo nhéo tay cô, giọng giọng nói trầm thấp trong bóng đêm vô cùng gợi cảm, “Còn em?”

“Em suy nghĩ, khi còn nhỏ chúng ta được yêu thương rất nhiều.” Giọng nói Tưởng Uyển rất nhẹ, mang theo vài phần dịu dàng, “Bởi vì quá nhỏ, không có ký ức, cho nên lớn lên sẽ quên đi.”

Văn Tẫn không nói chuyện.

Trong trí nhớ của anh, ở bên cạnh anh ngoài chị Nguyệt thì chỉ còn bảo mẫu giúp việc.

Có lẽ, giống như Tưởng Uyển nói, vào lúc anh rất nhỏ cũng giống như đứa bé bên cạnh, cũng từng được ba mẹ dốc lòng chăm sóc.

“Khi anh còn nhỏ chắc chắn rất đẹp…” Tưởng Uyển nhéo ngón tay của anh, giọng nói mang theo ý cười, “Sau đó lúc ba mẹ đưa anh ra ngoài, họ sẽ với hàng xóm xung quanh, con trai tôi đẹp quá…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận