Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng qua anh đột nhiên nhớ ra lúc ở trong phòng bếp, cô nói rằng cô muốn cùng anh làm ở mọi nơi.

Ghế ngồi bị cô kéo ngửa về phía sau, không gian trong xe lập tức rộng hơn một chút, yết hầu của anh khẽ rung động, để mặc cho cô kéo khóa quần của mình ra.

Anh cúi đầu nhìn xuống thì thấy Cố Nhan cởi qυầи ɭót đã sớm ẩm ướt của mình ra, do cửa huyệt chảy ɖâʍ dịch không ngừng nên nó sáng bóng. Cố Nhan cắn môi dưới, một bên rũ mắt nhìn về phía Chu Quân Ngôn, một bên cầm lấy côn thịt rồi ngồi xuống.

Hai người đồng thanh thở ra, côn thịt bị nơi mềm mại bao quanh ép chặt lấy, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào chỗ hai người giao hợp, anh chỉ có thể nhìn thấy được huyệt nhỏ của Cố Nhan đang bị côn thịt của mình chống đỡ lấp đầy.

Cố Nhan buông tay khỏi côn thịt, hai tay vịn lấy ghế ngồi sau lưng anh rồi từ từ nâng người lên xuống.

“Anh mau động đi mà.” Cô nhỏ giọng cầu xin anh, cả người không khống chế được ngã ra sau, nức nở rêи rỉ, lưng tựa vào tay lái, ʍôиɠ nâng cao lên.

Nửa ʍôиɠ của Cố Nhan ngồi trêи ghế, cả người giống như có thể ngã xuống bất kì lúc nào, hai chân cô không còn quỳ nữa chuyển sang đặt hai bên hông của Chu Quân Ngôn.

Thấy Chu Quân Ngôn vẫn cúi đầu, không có tí động tĩnh gì, cô lắc eo hỏi anh: “Cậu ấy muốn xin cách liên hệ với em, ừ…Em có nên cho hay không? A a…”

Giây tiếp theo, Chu Quân Ngôn nắm lấy tóc cô, lực không lớn, nhưng đủ để khiến cô ngẩng đầu lên nhìn anh.

Anh chợt đâm về phía trước, Cố Nhan liền phát ra tiếng rêи rỉ vui sướиɠ: “A, chính là chỗ đó…”

Chu Quân Ngôn không chút lưu tình đâm liên tiếp vào trong cơ thể cô, vào thật sâu giống như muốn đâm đến chỗ sâu nhất trong hoa huyệt.

“Em muốn như vậy, đúng không?” Anh mím chặt môi, khàn giọng hỏi.

Cô nhỏ giọng thét chói tai, cùi chỏ chống ra sau để tìm sự thăng bằng, động tác của Chu Quân Ngôn quá mãnh liệt, khiến cô không thể không tựa vào tay lái.

Tiến vào quá sâu, thân thể Cố Nhan không ngừng run rẩy, hoa huyệt bị cắm đến mức tiết ra một lượng lớn ɖâʍ dịch, rơi vãi xuống xung quanh chỗ hai người đang ngồi.

Cùi chỏ đột nhiên đụng phải còi, tiếng còi vang lên trong đêm tối tĩnh mịch thật khó để không ai chú ý đến, Cố Nhan bị dọa đến mức hoa huyệt siết chặt, cả người co rút trong lồng ngực của Chu Quân Ngôn.

Chu Quân Ngôn cứng đờ trong chốc lát, rất nhanh liền cau mày nâng cánh tay rút chìa khóa ra rồi ném xuống sàn, ngay sau đó hai người đánh dã chiến trong không gian chật hẹp, âm thanh thân thể không ngừng va chạm xen lẫn tiếng nhóp nhép vô cùng ɖâʍ đãng. Chu Quân Ngôn yên lặng không nói gì, rút ra rồi đâm vào, hai quả cầu phía dưới va đập không ngừng đã sớm khiến cho miệng huyệt của cô đỏ ửng.

Ngay lúc ý loạn tình mê, Chu Quân Ngôn chợt có ý nghĩ hung ác, nếu như lúc này trong bãi đậu xe có người qua, vậy thì để cho bọn họ nghe cho kĩ, để tất cả mọi người biết Cố Nhan bị anh cắm sung sướиɠ như thế nào.

Khi cô đang ở dưới người anh, tùy ý để cho anh rút cắm, cô nhanh chóng bị anh làm cho mất đi ý thức, sớm quên đi bản thân mình đang ở đâu, chỉ biết phát ra tiếng rêи rỉ ɖâʍ đãng.

Lúc này bỗng có đèn xe lướt thoáng qua, Chu Quân Ngôn lập tức che đi cái miệng nhỏ đang rêи rỉ của cô, hơi thở nóng hổi phả ra lòng bàn tay nhanh chóng khiến anh nổi lửa.

Cố Nhan thuận thế vùi mặt vào lòng bàn tay của Chu Quân Ngôn, hoa huyệt mềm mại đang không ngừng phun ra nuốt vào côn thịt, huyệt thịt quấn chặt anh, ɖâʍ thủy của cô chảy ướt chân của Chu Quân Ngôn.

Cùng lúc đó, Chu Quân Ngôn bắn ra, cả người vô lực dựa vào trêи ghế.

Xung quanh bỗng im lặng lạ thường, anh mở mắt ra, gương mặt của Cố Nhan vẫn chưa hết đỏ, an tĩnh tựa vào người anh, tay của Chu Quân Ngôn vô ý thức khoác lên eo cô.

Chu Quân Ngôn rất muốn đẩy cô ra, nhưng anh không làm được.

Anh không phải kiểu người để lộ cảm xúc vui giận, cũng chẳng có người nào có thể dễ chọc anh tức giận như cô.

Sau cao trào, Cố Nhan nhắm mắt lại, áp gò má nóng lên ngực Chu Quân Ngôn, đưa ngón tay sờ tới sờ lui trước ngực anh.

Rất nhanh, cô ngẩng mặt lên, ánh mắt ngấn nước, nghiêm túc nhìn anh rồi nhẹ giọng nói: “Em lừa anh đó, anh với cậu ta chẳng giống nhau chút nào, một chút cũng không giống.”

Cô vừa nói vừa sờ sống mũi cao của anh: “Cái mũi của cậu ta chẳng cao như anh, ánh mắt híp lại giống như mắt hí.”

Chu Quân Ngôn nhìn cô đang không ngừng chê bai em họ mình, rất lâu mới bất đắc dĩ nắm lấy tay cô:

Bình luận (0)

Để lại bình luận