Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thỏa Hiệp Của Những Kẻ Si Tình
Hóa ra hắn đã âm thầm sắp xếp để trở thành người giám sát. Hắn quay sang Lục Dực Nam, giọng điệu đầy khiêu khích:
* Còn anh, cảnh sát Lục. Bắt cóc nữ sinh, cưỡng bức cô ấy trong rừng… Hình như tội này không nhẹ đâu nhỉ? Tôi có nên báo cáo với cấp trên của anh không?
Lục Dực Nam không hề nao núng, hắn khoanh tay trước ngực, bình thản đáp trả:
* Thầy Lâm cứ tự nhiên. Nhưng trước khi báo cáo, thầy nên xem lại bản thân mình đã. Quan hệ bất chính với học sinh, quấy rối tình dục… Thầy nghĩ chức danh giáo viên của thầy còn giữ được không nếu chuyện này vỡ lở? Tôi cũng có không ít bằng chứng về thầy đâu.
Hai người đàn ông, một cảnh sát, một giáo viên, đứng đối mặt nhau, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Họ đều nắm thóp của nhau, đều biết rõ bí mật đen tối của đối phương liên quan đến cô gái nhỏ này.
* Đủ rồi!
Ninh Ninh hét lên, cô không chịu nổi sự giằng co này nữa. Cô ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống để lộ bờ vai trần đầy dấu vết.
* Hai người… đừng cãi nhau nữa. Em… em mệt lắm rồi. Xin các anh…
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi và cam chịu của cô, cả hai người đàn ông đều dịu lại đôi chút. Lâm Thành thở hắt ra, hắn cởi áo khoác vest ném sang một bên, rồi thản nhiên nằm xuống bên cạnh cô, vòng tay ôm lấy eo cô đầy sở hữu.
* Được rồi, không cãi nữa. Nhưng tôi cũng mệt. Tôi cần “sạc pin”. Ninh Ninh, em biết phải làm gì mà. Vú em căng thế này, chắc nhiều sữa lắm.
Hắn vạch áo sơ mi ra, ấn đầu Ninh Ninh vào lồng ngực mình, ám chỉ rõ ràng. Lục Dực Nam thấy vậy, cũng không chịu thua. Hắn ngồi xuống phía bên kia, kéo chân cô gác lên đùi mình, bắt đầu xoa bóp.
* Em ấy vừa bị tôi làm mệt, cần nghỉ ngơi. Anh đừng có ép uổng quá đáng. Nhưng… tôi cũng muốn thử vị sữa của em ấy.
* Nghỉ ngơi? Cách nghỉ ngơi tốt nhất là được tôi yêu thương. Chúng ta chia nhau đi.
Lâm Thành cúi xuống, hôn lên môi Ninh Ninh, chặn lại mọi lời phản đối. Bàn tay hắn luồn vào trong chăn, tìm đến bầu ngực mềm mại, bắt đầu xoa nắn điêu luyện. Lục Dực Nam thấy thế cũng không ngồi yên, tay hắn trượt dọc theo đùi non của cô, tiến về phía hoa huyệt vẫn còn sưng đỏ.
* Dừng lại… a… hai người… đừng làm cùng lúc… em chịu không nổi…
Ninh Ninh rên rỉ yếu ớt. Cô biết, một cuộc đàm phán ngầm đã diễn ra và thất bại. Thay vào đó là một sự thỏa hiệp điên rồ: Chia sẻ. Trong căn lều chật hẹp, hai người đàn ông trưởng thành, quyền lực, bắt đầu cuộc chiến giành giật và hưởng thụ cơ thể cô gái nhỏ bé mà họ cùng si mê.
Đêm xuống, không khí trong lều trở nên đặc quánh và nóng bỏng. Kiều Ninh Ninh bị kẹp giữa hai người đàn ông, một bên là Lục Dực Nam thâm trầm, một bên là Lâm Thành bá đạo. Nhưng tình hình càng trở nên phức tạp hơn khi bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập và tiếng gọi lo lắng.
* Ninh Ninh! Cậu có ở trong đó không?
Là giọng của Giang Thuần, theo sau là Vu Đồng và Từ Cảnh. Họ đã tìm kiếm cô khắp nơi sau khi cô biến mất từ buổi chiều. Lâm Thành nhíu mày khó chịu, định đứng dậy đuổi người, nhưng Lục Dực Nam đã giữ tay hắn lại, lắc đầu.
* Cho chúng vào đi. Chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải quyết. Chúng ta không thể giấu cô ấy mãi được, và nhu cầu của cô ấy… anh cũng biết rồi đấy, hai người chúng ta chưa chắc đã đủ.
Lâm Thành suy nghĩ một chút, rồi miễn cưỡng gật đầu. Hắn ra hiệu cho Ninh Ninh mặc lại quần áo chỉnh tề, rồi vén cửa lều lên.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận