Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nơi đó một đám cảnh sát đang đứng, nhưng đều bị khí thế này của hắn trấn áp.

Sau khi Khôi Minh nhận ra, cúi đầu nhéo nhéo khóe mắt, đem cảm xúc thu hồi lại không ít, lại ngẩng đầu lên khi lộ ra ý cười nhợt nhạt.

“Có chuyện gì sao?”

Vị cảnh sát lần trước cùng hắn nói chuyện phiếm kia ,nói ra mục đích, chính là muốn điều tra một chút trong phòng có đồ vật khả nghi hay không , để tìm tung tích ba người cái mất tích kia, vì chậm chạp không chiếm được tiến triển, bọn họ chỉ có thể dùng loại biện pháp này.

Khôi Minh đương nhiên là cảm thấy không có đồ vật gì có thể để cho bọn họ hoài nghi, Khuynh Thành còn chưaó tỉnh lại, nghiêng người nhường đường để cho bọn họ tra.

Một cảnh sát lớn tuổi hỏi, “Ta nhớ rõ căn nhà này còn có một vị tiểu thư trẻ tuổi thích trồng hoa hồng .”

Trường sinh giả đều gọi cô là ma nữ , truyền đến tai nhân loại bình thường , còn tưởng rằng người gieo trồng hoa hồng thì xưng hô là tiểu thư.

Khôi Minh nâng khóe miệng lên, thanh âm khàn khàn, “Chị ấy ở trong phòng ngủ , tối hôm qua chị ấy không ngủ ngon, còn có một ít cảm mạo nhẹ, muốn tôi gọi chị ấy xuống không?”

Cảnh sát phất phất tay, “A không cần không cần, chúng tôi xem một cái liền đi.”

Có một cảnh sát từ hậu hoa viên lại đây , dán dát vào bên tai hắn nói nhỏ cái gì đó, cái vị cảnh sát kia nhìn Khôi Minh liếc mắt một cái, nhấc chân đi đến sau hoa viên , quả thực thấy được nơi đó được đào ra cái hố to.

“Cái hố này là để làm gì ?”

Sắc mặt hắn không thay đổi, “Nhổ hoa hồng, rút ra mọc sâu của hoa hồng, có cây đã chết, đất phía dưới hẳn là có ấu trùng gây bệnh cho hoa, cho nên muốn đào ra diệt trừ.”

“Nga, vậy có đào được ấu trùng gây bệnh cho hoa không?”

“Không có.”

Kia cảnh sát nhướng mày, tựa hồ có chút nghi hoặc, “Sao lại không đào ra?”

Khôi Minh nhún vai, “Không đào đến.”

Vài người chung quanh quan sát trạng thái đất, ngồi xổm xuống nhìn vào hố, rễ cây hoa hồng cũng bị xẻng cắt đứt, cánh hoa khai đỏ tươi động lòng người, cũng không có sâu như hắn nói , ngược lại chất dinh dưỡng rất nhiều.

“ Rút hoa ra có điểm đáng tiếc nha, lớn lên đỏ tươi như vậy , cũng không sâu.”

Khôi Minh không nói chuyện, cười mà không nói đứng ở đó, nhìn hành động của bọn họ.

Người tới tới lui lui như đang tìm kiếm cái gì, ý đồ muốn tìm ra chút thứ gì.

Cuối cùng cũng không tra ra điểm kỳ quặc, sau khi Khôi Minh đưa bọn họ rời đi , đi vào hậu hoa viên, đem hố đất lấp lại.

Một đám cảnh sát đi rồi, một cảnh sát nhân dân gầy gầy cao cao , nhìn người đội trưởng nói, “Tôi ở cửa phát hiện một nơi kỳ quái, chụp một tấm ảnh, ngài xem một chút.”

Hắn nhận di động, đó là một dấu vết hình viên đạn bắn trên vách tường , lấy nhiều năm kinh nghiệm cầm súng của hắn, đây là một viên đạn súng săn lớn, đã được một đoạn thời gian, bên trong còn có thể nhìn ra, viên đạn còn chưa được rút ra.

Hắn nhăn mi lại, dừng bước chân. Bên cạnh ba bốn cảnh sát cũng đã nhận ra điểm không thích hợp.

“Đội trưởng, có chút vấn đề.”

“Đúng là có chút vấn đề, trước tiên về cục cảnh sát, điều tra kỹ một chút về căn nhà này, đem tư liệu gửi cho tôi, đặc biệt là cậu sinh viên vừa rồi.”

“Được.”

Khôi Minh mệt mỏi một thân mồ hôi, ném cái xẻng xuống đi tắm rửa, thời điểm đi ra , Khuynh Thành đã tỉnh.

“Chị đói bụng sao ? Tôi nấu cơm cho chị, muốn ăn cái gì?”

Hắn vừa xoa tóc, vừa đi lại đây, nước tắm lạnh, cả người đều tràn ra cổ lạnh băng hàn khí, giọt nước ướt át nhỏ giọt xuống , mặc áo ngủ màu xám, ngồi bên người, cúi đầu hôn lên môi cô .

Nước miếng đan chéo với nhau, đầu lưỡi triền miên bị hắn kéo quấy, ấn đầu không cho cô giãy giụa, đem hôn môi cô đến mức hít thở không thông mới bằng lòng buông tha .

Bình luận (0)

Để lại bình luận