Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Trên Không Và Chiếc Vòng Cổ Chó
Sân bay tư nhân chìm trong màn đêm đặc quánh, tiếng gió rít qua cánh máy bay như tiếng than khóc của những linh hồn vất vưởng. Chiếc Maybach dài màu đen bóng loáng đỗ xịch dưới chân cầu thang máy bay, hệt như một con quái vật đang nằm nghỉ ngơi.
Lôi Hành gõ nhẹ vào cửa kính xe, ra hiệu mọi thứ đã sẵn sàng. Cánh cửa trượt mở, để lộ không gian bên trong sang trọng nhưng ngột ngạt mùi dục vọng.
“Lên chiếc số hai,” giọng Trạm Lâu vọng ra, lạnh lùng và đầy uy quyền. “Chiếc này của tao và phu nhân.”
Bên trong khoang hạng nhất của chiếc Maybach, một cảnh tượng đồi trụy đang diễn ra. Tỉnh Mịch Hà quỳ giữa hai chân Trạm Lâu, trên người chỉ khoác hờ một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của hắn. Cổ cô đeo một chiếc vòng da màu đen, đính những viên đá lạnh lẽo, nối với một sợi xích bạc tinh xảo đang nằm gọn trong tay Trạm Lâu.
Giờ đây, cô không còn là một con người, mà là một vật nuôi, một con chó cái xinh đẹp được chủ nhân cưng chiều nhưng cũng sẵn sàng bị trừng phạt.
“Đói chưa, cún con?” Trạm Lâu giật nhẹ sợi xích, buộc cô phải ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô vẫn mờ đục, chưa hồi phục hoàn toàn thị lực, nhưng sự khao khát hèn mọn đã hiện rõ trong đó.
“Đói… em đói…” Cô thều thào, lưỡi liếm nhẹ đôi môi khô khốc.
Trạm Lâu cười khẩy, kéo khóa quần xuống. Con quái vật gân guốc, tím tái vì cương cứng bật ra, đập nhẹ vào má cô. Mùi hương nam tính pha lẫn mùi xạ hương nồng nàn xộc vào mũi Mịch Hà, kích thích tuyến nước bọt của cô hoạt động mạnh mẽ.
“Ăn đi. Ngoan thì sẽ được thưởng.”
Cô há miệng, ngoan ngoãn ngậm lấy quy đầu to lớn. Khoang miệng ấm nóng và ướt át của cô bao trùm lấy hắn, tạo nên một khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng Trạm Lâu. Hắn luồn tay vào mái tóc cô, giữ chặt đầu cô và bắt đầu thúc hông.
“Ưm… ục… ục…”
Tiếng nuốt nghẹn ngào vang lên trong không gian tĩnh mịch. Trạm Lâu không chút thương hoa tiếc ngọc, hắn đâm sâu vào tận cuống họng cô, bắt cô phải mở rộng yết hầu để đón nhận toàn bộ chiều dài của hắn. Nước mắt sinh lý chảy ra từ khóe mắt Mịch Hà, nhưng cô không dám nhả ra, ngược lại còn cố gắng mút mát, dùng lưỡi kích thích những đường gân nổi cộm trên thân dương vật.
“Tốt lắm, bú mạnh vào. Hút hết tinh khí của ông chủ ra.” Trạm Lâu rên rỉ, ngả đầu ra sau ghế, tận hưởng sự phục vụ tuyệt đối này.
Đúng lúc đó, tiếng còi báo động vang lên chói tai. Mặt đất rung chuyển nhẹ.
“Tiên sinh! Chúng ta bị tập kích! Pháo kích từ bờ biển!” Giọng Lôi Hành hét lên qua bộ đàm.
“Cất cánh! Ngay lập tức!” Trạm Lâu ra lệnh, nhưng hông hắn vẫn không ngừng chuyển động.
Chiếc máy bay bắt đầu lăn bánh, tăng tốc. Bên ngoài, những tiếng nổ ầm ầm vang lên, ánh lửa lóe lên qua cửa sổ. Nhưng bên trong, Trạm Lâu vẫn điên cuồng giao hợp với cái miệng nhỏ bé của Tỉnh Mịch Hà. Sự nguy hiểm cận kề cái chết càng làm tăng thêm sự hưng phấn bệnh hoạn trong hắn.
“Sắp bắn rồi! Nuốt hết cho tao!”
Hắn gầm lên, thúc một cú cuối cùng thật sâu vào họng cô, bơm đầy dòng tinh dịch nóng hổi vào thực quản. Mịch Hà bị ép phải nuốt, cô ho sặc sụa, dịch trắng trào ra khóe miệng, chảy xuống cằm và ngực áo.
Máy bay bốc đầu lao vút lên bầu trời đêm, bỏ lại phía sau những cột khói đen và sự hỗn loạn. Trạm Lâu nhìn xuống người phụ nữ đang thở dốc trong lòng mình, khuôn mặt lấm lem tinh dịch, đôi mắt thất thần nhưng đầy vẻ thỏa mãn.
“No chưa?” Hắn hỏi, ngón tay lau đi vệt trắng trên môi cô rồi đưa vào miệng mình mút mát.
“No rồi… Cảm ơn chủ nhân ban thưởng…” Mịch Hà dụi đầu vào đùi hắn, ngoan ngoãn như một con thú cưng vừa được cho ăn no.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận