Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một cảm giác hỗn độn trào dâng trong lòng Tinh Thần. Vừa tức giận vì bị lừa dối, vừa hoang mang, lại vừa có chút gì đó chua xót, ngọt ngào len lỏi. Hắn ràng buộc cô không chỉ bằng thể xác, bằng sự uy hiếp, mà còn bằng cả pháp luật, bằng cả gia sản của hắn.
Cô nhớ lại đêm hôm đó ở Ý. Sau khi rời nhà thờ, hắn đưa cô về khách sạn, dùng bữa tối dưới ánh nến lãng mạn. Hắn tặng cô một chiếc nhẫn tinh xảo, mặt đá sapphire hình ngôi sao được bao quanh bởi những viên kim cương lấp lánh.
Chiếc nhẫn!
Tinh Thần ôm mặt, khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau khổ. Chiếc nhẫn ấy… cô đã bán nó rồi!
Trong suốt những năm tháng bị hắn kìm kẹp, cô luôn tìm cách tích cóp tiền để bỏ trốn. Những món quà đắt tiền hắn tặng – trang sức, túi xách, quần áo hiệu – cô đều lén lút bán đi. Và chiếc nhẫn ấy, cô đã bán nó cho một tiệm cầm đồ với giá rẻ mạt, coi như một món trang sức bình thường.
Hóa ra đó là nhẫn cưới! Nhẫn cưới mà hắn đã kỳ công chuẩn bị!
Nếu hắn biết cô đã bán nhẫn cưới của hai người để lấy tiền chạy trốn khỏi hắn, hắn sẽ phát điên đến mức nào?
Cô gục đầu xuống gối, nước mắt lại trào ra. Cuộc đời cô sao lại giống như một vở bi hài kịch thế này? Cô hận hắn, muốn thoát khỏi hắn, nhưng lại vô tình trở thành vợ hợp pháp của hắn, tiêu xài tiền của hắn, và giờ đây, lại ngồi canh chừng hắn sống chết trong bệnh viện.
“Cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ rối bời của cô. Cửa mở, Âu Tỉ bước vào, tay cầm hai cốc cà phê nóng hổi, vẻ mặt vẫn tươi tỉnh dù đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
“Chào buổi sáng, em dâu. Em ổn chứ?”
“Chào anh, Âu tiên sinh. Cảm ơn anh.” Tinh Thần gượng gạo đáp, nhận lấy cốc cà phê.
“Gọi anh là Sun được rồi. Đừng khách sáo.” Âu Tỉ nháy mắt. “Anh vừa qua xem Fran. Ca phẫu thuật thành công, viên đạn đã được lấy ra. Nhưng tên khốn đó vừa tỉnh dậy đã đòi gặp em. Anh phải tiêm cho hắn một liều an thần mới chịu nằm yên đấy.”
Tinh Thần thảng thốt: “Anh ấy… đòi gặp tôi?”
“Chứ sao nữa. Hắn hỏi em đâu, có bị thương không, có hoảng sợ không. Anh bảo em đang ngủ ở phòng bên cạnh, hắn không tin, cứ đòi bò dậy sang xem tận mắt.” Âu Tỉ lắc đầu ngán ngẩm, than thở. “Yêu vào khổ thế đấy. Một tên đàn ông sắt đá, máu lạnh trên thương trường, giờ nằm trên giường bệnh sống dở chết dở vẫn chỉ lo vợ mình sợ.”
Lời nói của Âu Tỉ như những mũi kim châm vào trái tim Tinh Thần. Cô nhớ lại ánh mắt hắn lúc ở trong xe, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo sợ mất mát. Hắn yêu cô sao? Hay đó chỉ là sự chiếm hữu bệnh hoạn?
Nếu yêu, tại sao lại hành hạ cô suốt năm năm qua? Tại sao lại dùng thủ đoạn hèn hạ để ép buộc cô kết hôn?
Nhưng nếu không yêu, tại sao lại lấy thân mình đỡ đạn cho cô? Tại sao lại giao phó một nửa gia tài cho cô – con gái của kẻ thù?
“Em qua xem hắn chút đi. Chắc thuốc cũng sắp hết tác dụng rồi. Hắn mà tỉnh dậy không thấy em là lại làm loạn lên đấy.” Âu Tỉ thúc giục.
Tinh Thần hít một hơi thật sâu, gật đầu. Cô đứng dậy, chỉnh lại bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, bước về phía phòng hồi sức.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận