Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Là tôi hiểu nhầm. Xem ra anh không đặt tâm tư ở chỗ hàng này, vậy thì chúc anh tiền đồ vô lượng.”

Bàng Kinh Phú nhếch khóe miệng, lạnh nhạt cười: “Anh cũng vậy.”

Hai người Phó Hách Thanh và Lưu Hoành Dật đi theo sau lưng anh.

“Lão đại, còn có một kiện hàng trên đường, hẳn là sẽ đến trước buổi tối.”

“Kêu họ đẩy nhanh tiến độ.”

“Vâng.”

Bàng Kinh Phú đi đến trước phòng. Điền Yên chống khuỷu tay lên bàn ăn, cô đang chơi điện thoại mới. Cô thoáng thấy bóng người xuất hiện ở cửa liền quay đầu nhìn lại.

Bàng Kinh Phú thản nhiên đứng đó, hai tay đút túi, nghiêng đầu nhìn về phía cô. Anh nhếch môi, sự tàn bạo biến mất khiến anh trông giống như một chú chó ngoan ngoãn và trung thành.

“Ăn xong rồi sao?”

Điền Yên tắt điện thoại, đứng dậy chạy về phía anh. Tầm mắt anh một mực nhìn theo khuôn mặt cô, rũ mắt nhìn cô đến gần.

“Chưa ăn.”

Hai tay Điền Yên chắp ở sau lưng, trong mắt ẩn chứa ý cười, giống như mèo nhà nghịch ngợm chỉ nhận một chủ.

“Không có anh bên cạnh, tôi sợ bị người khác đầu độc.”

Khóe môi Bàng Kinh Phú càng ngày càng không kiềm chế được, lúm đồng tiền hiếm khi rực rỡ như vậy. Đôi mắt anh cong lên như trăng lưỡi liềm, con ngươi như lưu ly bị khúc xạ bởi vực sâu, bao bọc quyến luyến vô biên. Dịu dàng đến rối tung rối mù.

Trên xe, Phó Hách Thanh dùng tai nghe phân phó cho người của Tứ Phương Trai để hàng xuống rồi rút lui.

Tổng cộng có năm kiện hàng, chia thành năm xe chở hàng, nhưng còn một kiện hàng vẫn chưa đến.

Anh ta hỏi Bàng Kinh Phú: “Lão đại, đi ngay bây giờ sao?”

“Còn bao lâu?”

Phó Hách Thanh mở máy tính xách tay ra kiểm tra vị trí.

“Hai trăm hai mươi cây số, mất ba tiếng.”

“Đến ngã tư cao tốc đợi.”

“Vâng.”

Lưu Hoành Dật cầm vô lăng, thông qua gương chiếu hậu nhìn Điền Yên, thấy cô đang chơi điện thoại.

Anh ta nhất thời không biết có nên để cô nghe chuyện này hay không. Đang lúc anh ta do dự, trong gương lại xuất hiện một đôi mắt cảnh giác khác.

“Nói.” Bàng Kinh Phú trực tiếp nhìn thấu tâm tư của anh ta.

Lưu Hoành Dật hồi phục tinh thần, nhìn về phía trước.

“Phạm… Người đàn ông kia, anh cảm thấy có nên tin tưởng không?”

Ngón tay đang lướt điện thoại của Điền Yên ngừng lại một lát, cô nhìn chằm chằm màn hình, nhưng thật ra lỗ tai đã sớm vểnh lên.

“Chưa nói tới tin tưởng, tôi chỉ trùng hợp có đồ hắn muốn mà thôi, ai cũng nhận được thứ mình muốn.”

Phó Hách Thanh hỏi: “Lão đại, nếu hắn đã có dã tâm lớn như vậy, vì sao chúng ta không làm nhà cung ứng cho hắn ta.”

“Một đứa con riêng thì có bản lĩnh gì chứ, giả bộ bụng dạ sâu hơn cũng không lên được mặt bàn.”

“Tôi bán hàng hóa cho hắn ta, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc nhúng tay vào chuyện gia đình của hắn. Người này vọng tưởng muốn kéo tôi xuống nước chung, nếu còn hợp tác lần thứ hai thì cứ trực tiếp từ chối.”

“Vâng.”

Lòng cảnh giác của Phạm Tự Khanh có mạnh đến đâu, thì từ trước đến giờ Bàng Kinh Phú đều là người chuyên quyền độc đoán.

Niềm tin được xây dựng trên tiền bạc là thứ dễ sụp đổ nhất, Bàng Kinh Phú xem thường vì một số lợi ích nhỏ nhoi mà tự tìm phiền phức cho mình như vậy.

Xe còn chưa đến đường cao tốc, Phó Hách Thanh nhận một cuộc điện thoại.

Nghe người bên kia nói xong, sắc mặt anh ta đại biến, quay đầu nói: “Lão đại, hàng đã bị cướp! Là bè cánh phản đồ còn sót lại của Ngân Quang Đường, còn có bên ICPO!”

Sắc mặt Bàng Kinh Phú trở nên hung tợn, âm thanh đột nhiên lạnh lẽo.

“Người nằm vùng bên Ngân Quang Đường làm sao biết được giao dịch lần này?”

Phó Hách Thanh nắm chặt điện thoại, nhìn vẻ mặt kinh ngạc không kém của Lưu Hoành Dật.

Giao dịch lần này hoàn toàn giữ bí mật, nếu ICPO biết hành động của kiện hàng lần này thì đối tượng giao dịch cũng sẽ bị đột kích, nếu điều tra thì sẽ có rắc rối lớn.

Không khí trong xe đột nhiên bị hút cạn, Điền Yên ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông bên cạnh.

Đôi mắt nâu sẫm của Bàng Kinh Phú khóa chặt trên khuôn mặt cô, ấn đường nhíu lại có mấy phần không kiên nhẫn. Anh không biết nên trút cảm xúc này vào ai, dặn dò hai người trước mặt.

“Tổ chức với người Tứ Phương Trai đến địa điểm hàng hóa bị cướp, tìm Bát Kỳ Môn đến bố trí cắt đứt tất cả mạng lưới của Tứ Phương Trai. Đào ba thước cũng phải tìm ra người tiết lộ chuyện này!”

“Vâng.”

“Dừng xe!” Bàng Kinh Phú ra lệnh, Lưu Hoành Dật phanh gấp lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận