Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

đúng là thích làm loạn mà, Minh Thiếu Diễm lắc lắc đầu, khoác thêm cái áo lên người sau đó mở cửa ra đi đến ban công.
Cô gái vốn dĩ hắn nghĩ không thể trở về kia đang đứng trên nền tuyết, khi cô thấy hắn liền vui mừng vẫy vẫy tay.
Điện thoại trong khoảnh khắc đó rung lên, tiếng chuông báo hiệu 12 giờ vang lên, dưới ánh đèn sáng chói, một hàng chữ thật lớn đâm vào lòng Minh Thiếu Diễm.
[ Chú nhỏ, năm mới vui vẻ ~ ] [1]
“Người được yêu quá nhiều thì luôn hờ hững”
là một câu từ trong bài hát Hoa Hồng Đỏ của Trần Dịch Tấn, chính là bài hát bọn mình đã chèn ở đầu trang đó!
* Xin lỗi các nàng, chiều nay tôi phải đón xe lên trường nên bây giờ tui đăng nhé!
Cô sao lại ở chỗ này?
Cô gái đứng trên nền tuyết, ánh đèn chiếu rọi lên ngũ quan của cô, ấm áp mà lại xinh đẹp kinh người.
Một giây trước Đường Đường còn ở đầu dây điện thoại kia nói cô đang ở nơi cách hắn hơn nửa cái địa cầu cùng các thành viên chương trình
“Lữ hành hoa lộ”
bên nhau ăn tết.
Vậy mà giây tiếp theo lại xuất hiện ở gần hắn như vậy, còn cười nói năm mới vui vẻ với hắn.
Trong lòng như có thứ gì đó, từng chút từng chút ấm lên, Minh Thiếu Diễm nở nụ cười.
Hắn rất ít khi cười, dù là giờ phút này nụ cười của hắn cũng không hề rõ ràng, nhưng đúng là hắn đã cười.
Lúc này Minh Thiếu Diễm mới hiểu ra, vừa rồi rõ ràng là Đường Đường cố ý lừa hắn, tạo bất ngờ cho hắn.
Cái kẻ lừa đảo này.
Đường Đường đi vào biệt thự, khi Minh Thiếu Diễm mở cửa xuống lầu liền nghe thấy âm thanh hưng phấn vui vẻ của dì Trình.
Hắn từ chỗ ngoặt của lầu hai đi xuống xem, dì Trình và Đường Đường hai người đang phấn khích cười đùa, sau đó cùng nhau bày lên bữa cơm đoàn viên.
Bây giờ, trên TV cũng vang lên tiếng reo hò hoan hô chúc mừng của nhóm MC.
Cuối cùng năm mới vô vị trong lòng hắn cũng đã nhuộm thêm chút sắc màu.
Minh Thiếu Diễm cảm thấy tim hắn tựa như đang đập nhanh hơn vài phần, nhưng hắn vẫn như cũ duy trì khuôn mặt ung dung bình tĩnh, âm thanh ổn định,
“Sao lại đột nhiên trở về thế này?”

“Bởi vì cháu còn phải ăn tết nữa”
, Đường Đường cười cởi bao tay,
“Ăn tết đương nhiên là phải ở cùng người nhà rồi.”
Dì Trình kích động khóc lên liên tiếp lôi kéo tay Đường Đường,
“Đúng đúng đúng, ăn tết là phải tề tựu về nhà mới đúng.
Cháu đã ăn gì chưa?
Nào, mau mau đi thay quần áo đi, dì đi hâm lại sủi cảo.”

“Được”
, Đường Đường ngồi trên máy bay sáu tiếng đồng hồ, lại ngồi xe thêm một giờ, lúc này đã đói đến mức bụng dán vào lưng rồi.
Nhanh chóng lên phòng thay đổi quần áo rồi chạy xuống.
Rõ ràng buổi chiều hắn đã ăn sủi cảo, nhưng có lẽ là do bầu không khí gây ra nên nhìn Đường Đường vui vẻ ăn như vậy, Minh Thiếu Diễm cũng cầm lấy đũa ăn mấy cái.
Dì Trình nhìn Minh Thiếu Diễm lại nhìn Đường Đường, trong đôi mắt ngập tràn cảm động.
Cả đời bà không có đứa con nào, nhưng nhìn hai đứa nhỏ nhà Minh gia cùng nhau lớn lên bà cũng chậm rãi xem chúng như con của mình.
Đáng tiếc sau này Thiếu Phạn bất hạnh xảy ra tai nạn nên còn lại một mình Minh Thiếu Diễm cô đơn lớn lên.
Lúc trước bởi vì Đường Đường là con gái Minh Thiếu Phạn nên bà vô cùng thích Đường Đường.
Nhưng sau này bà thích Đường Đường không chỉ vì suy nghĩ đó nữa mà là đứa nhỏ Đường Đường này thật sự rất làm người khác yêu thích.
Một ngôi nhà lạnh lẽo thế này vì có Đường Đường tiến vào mà trở nên không còn như trước nữa.
Đợi khi cơm nước xong, dì Trình dọn dẹp bàn ăn sau đó đi phòng bếp bận việc.
Bây giờ hai chú cháu mới có thời gian hỏi thăm tình hình gần đây như thế nào.
Một câu
“Cũng không tệ lắm”
của Minh Thiếu Diêm đã khái quát xong tình hình gần đây của hắn, sau đó hắn tự nhiên mà đem đề tài chuyền đến trên người Đường Đường.
Thật ra gần như bọn họ mỗi ngày đều gọi điện thoại, hàng ngày cô làm gì hay chơi cái gì Minh Thiếu Diễm đều biết, Đường Đường sợ Minh Thiếu Diễm cảm thấy nhàm chán nên vắt hết óc suy nghĩ, có cái gì cũng nói hết cho Minh Thiếu Diễm.
Ví như cô và bọn Mễ Việt cùng nhau chơi đấu địa chủ, còn thắng được rất nhiều tiền, lại ví như bọn họ cùng lặn xuống biển chơi.
Cô còn kể cả chuyện Bách thần không cẩn thận đi lạc được cô tìm thấy cho Minh Thiếu Diễm nghe.
Mày Minh Thiếu Diễm nhíu lại gần như không thể thấy được,
“Đi lạc?”
Đường Đường đem những chuyện hôm đó xảy ra kể cho Minh Thiếu Diễm nghe, Minh Thiếu Diễm nghe xong liền trực tiếp quăng cho Bách Thần hai chữ,
“Ngu ngốc.”
Đã hơn hai mười tuổi rồi lại còn lạc đường.
Nhớ tới Bách Thần hôm đó, Đường Đường cũng rất đồng ý, đúng là ngu ngốc.
Minh Thiếu Diễm phê bình Bách Thần xong lại chuyển lên người Đường Đường, mày nhíu lại,
“Cháu đi tìm người?
Bọn họ để cho một cô gái như cháu tối muộn còn ra ngoài tìm người?”

“Bởi vì cháu là hướng dẫn viên du lịch mà, đương nhiên phải phụ trách an toàn của các đội viên.
Hơn nữa cũng không phải chỉ mình cháu tìm mà là chị Nhan Nghiên và anh Vũ một nhóm, cháu và Tiểu Mễ một nhóm.”
Không phải một người, cuối cùng Minh Thiếu Diễm cũng cảm thấy tạm ổn.
Hắn không hỏi lại chuyện của Bách Thần nữa mà quay qua chú ý đến Tiểu Mễ này.
Thời điểm hắn nói chuyện điện thoại với Đường Đường, cô sẽ thường xuyên nhắc tới Mễ Việt, xem ra quan hệ rất không tồi.
Minh Thiếu Diễm nghe Đái Na nói, tuổi Mễ Việt và Đường Đường không sai biệt lắm, khó trách dễ ở chung.
Mễ Việt đối với Đường Đường tốt, quan tâm Đường Đường khiến Minh Thiếu Diễm tự nhiên cũng có ấn tượng không tồi đối với Mễ Việt.
Hắn gật đầu hỏi cô,
“Ngoại trừ cháu còn có ai về nhà ăn tết nữa?”

“Chị Nhã Trúc nói muốn bên cạnh con gái nên về sớm nhất.
Tiểu Mễ cũng vậy, nhà cậu ấy là gia đình đơn thân, trong nhà chỉ có một mình mẹ cậu ấy, nên cậu ấy về nhà đón tết cùng mẹ.”
Còn rất hiếu thuận.
Minh Thiếu Diễm rất nguyện ý để cho Đường Đường và cậu nhóc có gia giáo kia ở chung nhiều hơn.
“Cháu xin nghỉ được bao lâu?”
Vừa nói đến cái này, Đường Đường lập tức nhụt chí, dựng thẳng một đầu ngón tay lên,
“Chỉ có một ngày.”
Mày Minh Thiếu Diễm nhíu lại,
“Một ngày.”
Hôm nay trở về ngày mai liền đi?
Không nói đến thời gian dài hay ngắn, nhưng bỏ qua thời gian ngồi máy bay thì Đường Đường còn thời gian để nghỉ ngơi không?
Ban tổ chức không sợ khách mời không chịu đựng nổi?
“Chị Nhã Trúc là tiền bối nên đạo diễn cho chị ấy ba ngày, còn cháu và Tiểu Mễ đều là một ngày”
, thật ra Đường Đường cũng hiểu được.
Tổ tiết mục vẫn còn đang tiếp tục làm việc, chỉ cần một ngày còn mở camera thì ngày đó vẫn phải tiêu hao tài chính.
Tổ tiết mục muốn cố gắng tiết kiệm tiền như vậy cũng không sai.
Hơn nữa, nói trắng ra, chương trình này không có Đường Đường, không có Mễ Việt thì tính giải trí liền trực tiếp giảm hơn một nửa.
Hôm nay sau khi xuống máy bay, đạo diễn liền gửi Wechat cho cô bảo cô sớm trở về chút, còn gửi cho cô một đống biểu tượng khóc lóc.
Ngài ấy còn nói chỉ còn lại năm khách mời, đúng là muốn có bao nhiêu nhàm chán liền có bấy nhiêu.
Đường Đường vội vàng về nhà cùng hắn ăn tết, Minh Thiếu Diễm thừa nhận hắn rất cảm động, nhưng bỏ qua cái đó thì nghĩ đến việc cô chỉ có một ngày nghỉ khiến cảm động của Minh Thiếu Diễm đều bay biến hết.
Hiện tại đã là rạng sáng 1 giờ, ngày mai 12 giờ trưa là cô đã phải lên máy bay, có nghĩ là thời gian Đường Đường ở nhà còn chưa đến mười hai tiếng?
Liên tục hai ngày ngồi máy bay bay tới bay lui như vậy thì dù trẻ tuổi cũng không chịu nổi.
Nếu Trương Nhã Trúc có thể nghỉ ba ngày vậy đương nhiên Đường Đường cũng có thể.
Minh Thiếu Diễm lập tức muốn bảo Đái Na gọi điện thoại cho tổ tiết mục, nhưng Đường Đường đã lanh tay lẹ mắt nhào lên ôm cánh tay Minh Thiếu Diễm,
“Chú nhỏ, đừng đừng!”

“Cháu đã mua vé máy bay khứ hồi rồi, cũng cùng một chuyến với Tiểu Mễ, đúng lúc cùng nhau bay đến đó.”

“Nói cậu ta quay lại trước.”

“Cháu chỉ là một người mới sao có thể làm như vậy”
, Đường Đường rút điện thoại trong tay Minh Thiếu Diễm đặt qua một bên, sau đó mới buông tay Minh Thiếu Diễm ra, ngồi xuống một lần nữa,
“Hơn nữa cháu một mình ngồi trên máy bay rất nhàm chắn, có người nói chuyện cùng thì tốt hơn.”
Minh Thiếu Diễm mặt lạnh không nói lời nào.
Nhưng là hắn không cản lại nữa.
Qua một hồi lâu, Minh Thiếu Diễm mới nói,
“Chú là lo lắng cháu bôn ba qua lại thân thể sẽ không chịu nổi.”

“Cháu còn trẻ mà”
, Đường Đường nhảy lên.
Trước kia khi cô đóng phim có đôi khi phải quay chụp sáng đêm suốt mười ngày, lúc đó mỗi ngày cô ngủ không đến bốn giờ.
So với trước kia thì bây giờ một chút cũng không vất vả, cùng lắm thì chút nữa trở về đắp mặt nạ rồi thoa chút kem mắt là được rồi.
Tuy rằng tuổi trẻ nhưng vẫn nên coi trọng bảo dưỡng.
Lại nói chuyện với Minh Thiếu Diễm thêm vài câu, Đường Đường liền lên lầu tắm rửa một cái.
Tìm một miếng mặt nạ chuyên dùng để dưỡng da dành cho người thức đêm cẩn thận đắp lên, sau đó cô lắc lắc lư lư đi tìm Minh Thiếu Diễm.
Cô mang theo vài món quà nho nhỏ khi mua được trong khoảng thời gian du lịch tặng cho Minh Thiếu Diễm, còn có dì Trình.
Gõ gõ cửa phòng Minh Thiếu Diễm.
Đến khi Minh Thiếu Diễm ra mở cửa liền bị gương mặt đang đắp mặt nạ của Đường Đường làm cho hoảng sợ.
Bất đắc dĩ lui về sau hai bước, kêu Đường Đường đi vào.
“Không phải nói tuổi cháu còn trẻ sao?”
, đột nhiên Minh Thiếu Diễm trêu chọc Đường Đường,
“Đắp mặt nạ làm gì?”
“Dù tuổi trẻ nhưng việc thức đêm vẫn rất có hại với làn da nha, làm da thiếu nước này, còn làm da

Bình luận (0)

Để lại bình luận