Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy rằng chưa mắng xong, nhưng vì Hạ Quý kéo tay nên cô cũng đành im miệng.

“Nghỉ ngơi thật tốt cho chị, khỏe hẳn mới được xuất viện!”

Có những lời này của Phó Nhụy, Hạ Quý giống như bắt được thánh chỉ, lúc sau mặc kệ Phó Dụ nói gì, cô cũng không cho anh xuất viện.

Ở bệnh viện liên tục hai ngày, Phó Dụ bắt đầu lo lắng bệnh tình của mình bị bọn họ biết.

Vì thế, anh nói với Hạ Quý, “Anh muốn ăn hoành thánh, em đi mua giúp anh đi, anh chỉ muốn ăn chỗ chúng mình hay ăn thôi!”

Cửa hàng đó từ bệnh viện bắt xe đi cũng mất nửa giờ, quay về cũng là một tiếng, xa như vậy tất nhiên cô biết Phó Dụ muốn cô tránh mặt.

Nhưng Hạ Quý vẫn đáp ứng, dù sao bác sĩ bây giờ cũng đã là người của bọn họ.

Hạ Quý vừa rời khỏi bệnh viện, Phó Dụ lập tức đi tìm bác sĩ, biết mình phối hợp trị liệu có thể tốt lên, anh yên tâm hơn một chút.

“Đừng nói cho bạn gái và người nhà của tôi!” Phó Dụ dặn dò.

Cứ như vậy, Phó Dụ không nhắc tới chuyện xuất viện, Hạ Quý cũng làm bộ như không biết, hôm nào cũng ở bệnh viện với anh.

Nhưng Phó Dụ muốn cô về nhà buổi tối, “Em còn không về nhà, cô chú lại tưởng anh bị bệnh gì nặng lắm!”

“Không sao cả, em sẽ giải thích với bố mẹ.”

“Vậy cũng không được! Anh không hi vọng cô chú cảm thấy em đi theo anh sẽ phải chịu khổ, chờ anh xuất viện, anh sẽ không để cho em chịu vất vả thêm nữa!”

Khoảng thời gian này ở trong bệnh viện, Hạ Quý đã gầy đi không ít, Phó Dụ nhìn đến đau lòng vô cùng.

Ngay từ đầu Hạ Quý không chịu về nhà cũng là lo anh sẽ trộm xuất viện, bây giờ biết anh phối hợp trị liệu, buổi tối cô cũng về nhà nghỉ ngơi, sáng sớm sẽ tới bệnh viện với anh.

Bố mẹ của Phó Dụ về nước lập tức tới bệnh viện xem tình hình của anh thế nào.

Biết tình huống bây giờ đã ổn, nhưng Phó Nhụy vẫn đề nghị hai người ở lại một tuần rồi mới đi, nếu không Phó Dụ sẽ hoài nghi.

Giữa tháng 8, Phó Dụ được xuất viện, bác sĩ nói anh tiếp tục uống thuốc sẽ tốt hơn, lần tái khám tới nếu không có chuyện gì thì thuốc cũng không cần uống nữa.

Khoảng thời gian nằm viện này, Phó Dụ đã suy nghĩ rất nhiều, ngồi ăn cơm cùng cả nhà, anh nói lời cảm ơn với từng người.

“Tiểu tử nhà em còn biết cảm ơn chị?” Phó Nhụy trừng mắt một cái, trên mặt vẫn là vui mừng.

Phó Dụ xuất viện, Phó Nhụy là người vui nhất, trong khoảng thời gian này cô cũng chịu không ít áp lực, cả người cũng gầy đi một vòng.

Bốn người cùng nhau ăn cơm tối, nếu không phải vì Phó Dụ còn phải uống thuốc, Phó Nhụy nhất định sẽ gọi thêm hai chai rượu uống chúc mừng.

Phó Dụ không sao, Phó Nhụy cũng thả lỏng không ít, có thể làm chuyện mình thích.

Phó Dụ vốn tưởg rằng tiếp theo chỉ ở nhà an tĩnh chờ đợi cuộc sống đại học, không nghĩ tới sau khi có giấy báo trúng tuyển vài ngày, Hạ Quý lại đề nghị hai người đi du lịch riêng.

“Chúng ta cũng không cần đi quá xa, tìm một nơi yên tĩnh, phong cảnh đẹp nghỉ ngơi vài ngày là đủ rồi.”

Phó Dụ cũng cảm thấy ở nhà nhàm chán, cho nên đề nghị này của Hạ Quý đương nhiên làm anh vui vẻ đồng ý.

“Em không hỏi anh chuyện giấy bảo trúng tuyển sao?” Sau khi nhận được giấy, phản ứng của Hạ Quý vô cùng bình tĩnh.

Bốn người bọn họ đều đỗ chung một đại học, Diệp Hâm, Phó Dụ và Hạ Quý điểm cao nên được nhận vào một khoa top đầu, Phó Nhuỵ điểm thấp hơn nên chỉ có thể học khoa tầm trung.

Nhưng Phó Dụ chọn trường này có chút ấm ức cho anh, anh cho rằng Hạ Quý sẽ chất vấn mình, dù sao trước đây cô cũng không muốn nói cho anh biết cô điền trường nào, không nghĩ tới cái gì Hạ Quý cũng không hỏi.

“Em hỏi để làm gì? Điền nguyện vọng là chuyện của anh, anh ghi danh vào trường nào đều là suy tính của anh, đây là quyết định của anh nên em tôn trọng nó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận