Chương 660

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 660

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức lập tức từ chối.
Xuống máy bay, cô vừa qua hải quan, bên Xa Sở lập tức gửi tới tình hình gần đây của Trầm Hi.
Rời xa sự che chở của Trầm gia, tất cả tài nguyên ưu đãi cô ta có được tɾong nháy mắt không còn sót lại chút gì, hơn hai mươi năm qua không có một kỹ năng nào, rời khỏi Trầm gia với hai bàn tay trắng.
Cộng thêm lớn đa số người tɾong giới kinh doanh nịnh nọt, thân phận con gái riêng của Giang gia tɾong buổi sinh nhật của bà ngoại Lương một khi lộ ra ngoài ánh sáng, tất cả bạn bè trước đây đều không còn là bạn bè, càng miễn bàn tới tài nguyên.
Một tháng nay Trầm Hi gặp đả kích, làm sao cũng không bỏ qua được thân phận tiểu thư.
Không còn tiền tiêu xài thì lập tức chèn ép mắng mỏ Trương Kỳ Anh, cho dù Trương Kỳ Anh liều mạng làm việc cũng không có cách nào gánh vác.
Liên Chức nhàn nhạt quét mắt, trả lời.
Liên lạc với mấy bên cho vay nặng̝ lãi tiếp cận cô ta.
Chết thì quá hời cho Trầm Hi, phải từ từ chơi đùa. Liên Chức tắt đïện thoại di động.
Mùa đông London lạnh, ba bốn giờ ngoài đường phố gió tuyết tung bay, người mặc áo khoác qua lại hai bên đường.
Xe tiếp tân của hội nghị thượng đỉnh kiến trúc dừng ở khách sạn, không chỉ có đồng nghiệp đón tiếp, còn có một hướng dẫn viên nữ chuyên môn.
“Trầm tiểu thư, tôi là Luna, mấy ngày nay phụ trách đón tiếp cô, có vấn đề gì cũng có thể hỏi tôi.”
“Làm phiền cô rồi.” Liên Chức nói.
Lời này vốn là lý do, Liên Chức không muốn quấy rầy cô ấy.
Nhưng toàn bộ hành trình Luna đều đi cùng, trên đường lại bảo tài xế đi vòng qua đường cũ tự mình dẫn các cô đi dạo một vòng tɾong nội thành, lớn khái do cùng là phụ nữ, từ phong cách nước hoa đến phong cách ăn mặc, bọn họ nói chuyện rấthợp nhaụ
“Vừa tới có thể sẽ hơi mệt, hội nghị thượng đỉnh vẫn còn hai ngày nữa mới diễn ra, Trầm tiểu thư, tôi có thể dẫn hai người đi dạo xung quanh, hoặc là đi trung tâm mua sắm.”
Thấy Liên Chức không nói lời nào, Luna bảo cô yên tâm, mặc kệ đi đâu cũng sẽ tiến hành dọn dẹp.
Sự đối xử này đã vượt xa dịch vụ của khách sạn.
Liên Chức ôn hòa cười cười “Cô không cần khách khí như vậy.”
“Là công việc của tôi.”
Ai giao việc cho cô ấy vậy?
Liên Chức vốn tưởng là bà ngoại Lương sắp xếp, cô vô ý thức nhéo nhéo lông mày, ai nha, bà cụ này.
Sau khi đến khách sạn, ban tổ chức còn chưa sắp xếp chuyên gia đăng ký thông tin, nhưng biểu ngữ và lịch trình đã được dán lên.
Liên Chức biết khách sạn này, mới được chứng nhận sáu sao, rõ ràng đã sớm thấy qua trên áp phích, nhưng cô vẫn bị chấn̵ động bởi sự xa hoa cao quý sau khi trang trí lại, quả thực giống như hàng ngàn chùm pháo hoa kéo dài vô tận.
Liên Chức nhìn hành trình, hội nghị thượng đỉnh diễn ra vào ngày mốt. Sau khi người sáng lập khách sạn mở màn phát biểu, các lớn lão tɾong giới kiến trúc mang the0 thành quả tɾong năm mới chia sẻ với các học giả, cuối cùng chính là giải thưởng được đề cử năm nay.
Buổi tối sau khi tắm xong, cô ghé vào ghế quý phi quan sát cảnh đêm London.
Xa xa lớn sảnh Westminster gần ngay trước mắt, tɾong ánh đèn vàng rực rỡ thoáng như thành phố không ngủ, Luna đang đứng trước tủ quần áo thay Liên Chức phối quần áo chuẩn bị cho ngày mai.
Cô bỗng nhiên nổi lên sự tò mò đối với danh tính người nắm giữ cổ phần mới của khách sạn này.
Nhớ lúc trước Tín Thành Đông Phương gặp phải chuyện phá sản tái cơ cấu, là một phú thương Trung Đông sau khi thu mua xây dựng lại, chỉ là vị CEO này rấtthần bí, ít khi lộ diện ở nơi công cộng. Trước khi đến cô xem qua tạp chí cũng chưa từng phát hiện ảnh chụp của anh.
“Luna, nếu cô làm việc ở khách sạn, có phải đã gặp ông chủ nhỏ của cô rồi không?”
“Chưa từng thấy qua, chức vụ công tác của tôi bình thường không gặp được ngài ấy.”
Luna nhìn cô giơ đïện thoại di động lên ngắm cảnh sắc bên ngoài cửa sổ sát đất, ánh đèn như sương mù phủ lên có vẻ đặc biệt động lòng người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận