Chương 661

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 661

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô tuyệt đối đã gặp qua người này.
Mấy người còn đang ở đó hàn huyên chuyện trên quan trường, gương mặt già nua kia của Bành Việt đã sớm tràn đầy nịnh nọt, sau khi khen ngợi cô một tràng, nói cái gì mà mình mới đến, mong cậu Lục quan tâm nhiều hơn, có việc gì cần Bành Việt này làm, tuyệt đối đừng khách sáo.
Bên tai Lâm Chi Nam giống như có tiếng gió oanh tạc, động tĩnh dòng người toàn trường như ùa vào trong tai cô, cô không nghe được Lục Nhất Hoài đang nói gì, trong đầu đều là suy nghĩ xem mình đã từng gặp qua ông ta ở đâu, ở đâu…
Mãi cho đến khi… tiếng người không còn, ánh sáng mờ mịt giống như nhảy vọt kéo thành một đường cong, cô giống như xé nát không gian, quay về mấy năm trước.
Cô gái khoảng chừng 10 tuổi ghé vào trên khe cửa ngó xem bên trong.
Từ trưa đến giờ mẹ cô đã không phát ra động tĩnh gì, cô lo lắng Lâm Dao chết rồi, lo lắng không ai chăm sóc cho cô.
Dọc theo khe hở nhỏ của phiến trúc, đôi mắt mông lung sợ hãi kia nhìn thấy bên trong khói mù lượn lờ, Lâm Dao giống như miếng vải rách trần trụi nằm trên giường.
Có người xách quần hùng hổ ném mấy tờ nhân dân tệ lên trên người bà ấy, nói là lỗ vốn, nếu không phải nghe thanh danh mười dặm tám thôn quanh đây, hắn ta cũng sẽ không tới.
Ai biết lỏng như vậy, cũng không biết đã bị bao nhiêu người thao qua.
Ánh đèn bên ngoài cửa sổ như có như không chiếu vào gương mặt người kia, khói thuốc tạo một bóng mờ, giữa cằm là một nốt ruồi.
Cả người Lâm Chi Nam sợ hãi, giống như lạnh từ đầu đến chân.
Lục Nhất Hoài phát giác được bàn tay nhỏ trong lòng bàn tay mình đột nhiên nắm chặt, dùng ánh mắt hỏi thăm. “Em sao thế?”
“Em vừa mới nhìn thấy Hàn Tinh…” Lâm Chi Nam mờ mịt chỉ sang bên cạnh, nói muốn đi tìm cô ấy trò chuyện.
Trên mặt cô không có gì khác thường.
Lục Nhất Hoài đồng ý, nói cô đừng nên chạy loạn, Lâm Chi Nam đầu cũng không quay lại, một đường đi về hướng khác.
Dòng người nhốn nháo, đều là tiếng cười và tiếng chạm ly.
Ngăn cách từng dòng người, Lâm Chi Nam đi càng lúc càng nhanh, gần như là chạy hết tốc độ, cả người cô đều đang run rẩy, giống như nhịp tim đang đập loạn nhịp đột nhiên trầm xuống, có một loại sợ hãi từ trước đến nay chưa từng có từ lòng bàn chân bốc lên.
Cô nói với bản thân nhận sai, nhận sai, người đàn ông có nốt ruồi ở cằm nhiều như vậy.
Không phải ông ta, nhất định không phải ông ta

Bình luận (0)

Để lại bình luận