Chương 665

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 665

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta nhìn Lâm Diệu Diệu trên ghế nhỏ, áo tắm dài màu trắng bọc lấy cơ thể xinh xắn của cô.
Lông mi cong cong, thỉnh thoảng rung động, môi đỏ mọng khẽ mấp máy, chọc người ta mến yêụ
Lọn tóc hơi xoăn thỉnh thoảng có giọt nước trượt xuống, dính vào áo bên gáy thấm ra một đoạn đậm màu hơn.
Anh ta nhìn cô từ dưới lên trên, ánh mắt thành kính, nói khẽ “Hơn hai năm qua, thực ra anh nghĩ rấtnhiều lần.”
“Anh nghĩ tới chuyện gì?” Lâm Diệu Diệu hỏi anh ta.
Anh ta nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp đầu ngón tay cô.
“Cho dù bên cạn♄ em còn có người nào, anh không muốn từ bỏ, cũng không muốn rời đi, chỉ muốn luôn ở bên cạn♄ em.”
Cô thở dài tɾong lòng, thực ra cô cũng như vậy.
Đối với anh ta không muốn từ bỏ, cũng không muốn rời đi.
Hứa Tắc Ngôn tiếp tục nói “Anh sửa lại ngôi nhà nhỏ kia, sau này khi nghỉ, chúng ta có thể trở về.”
“Nơi đó cách nhà em rấtgần, cho dù em trở về ăn một bữa cơm cũng rấtthuận tiện.”
Bỗng nhiên cô nhớ tới tɾong lúc cô chuẩn bị mở phòng studio, có mấy lần Hứa Tắc Ngôn đưa cô về nhà bị mẹ cô thấy, còn nói muốn mời anh ta tới nhà ăn cơm tối.
Nếu là Hứa Tắc Ngôn, có lẽ mẹ cô sẽ thí¢h.
“Đến lúc đó phòng vệ sinh mở rộng một chút, để bồn tắm to hơn một chút, em có thể tắm bồn.”
“Nếu là mùa xuân, em sẽ làm trứng xào hoa hòe cho anh ăn.”
Lâm Diệu Diệu nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh ta, không nhịn được cười nói “Sao anh biết, mùa xuân em muốn ăn trứng xào hoa hòe?”
“Em từng nói một lần.” Sau khi anh ta nói xong câu này thì im miệng, lẳng lặng nhìn chằm chằm cô.
Cô chỉ cười, tɾong nháy mắt gương mặt hơi phiếm hồng, rơi vào tɾong hồi ức quá khứ, suy nghĩ sâu hơn.
“Thực ra, mùa xuân hàng năm em đều lén hái hoa hòe ở tường nhà anh.”
Dáng vẻ kho” xử của cô khiến trái tim anh ta đập nhanh như đánh trống, dịu dàng nói “Anh biết.”
“Anh biết sao?” Cô kinh ngạc, hạ giọng nói “Là dì nói với anh à?”
Hứa Tắc Ngôn cố nén cười, lắc đầụ
Mặt Lâm Diệu Diệu càng đỏ hơn “Không phải là… Khi em trèo tường bị anh nhìn thấy
Anh ta nghiêm túc gật đầu, ý cười tɾong đáy mắt càng sâụ
Lâm Diệu Diệu rút tay về, sờ đôi má đỏ bừng của mình “Vậy chuyện đó là khi nào?”
Hứa Tắc Ngôn cười đứng dậy, ngồi bên cạn♄ ghế quý phi “Hình như là cấp 2.”
Lông mi của cô rung động dưới lòng bàn tay “Sớm như vậy à.”
Anh ta kéo tay của cô qua nói “Cho nên duyên phận của chúng ta bắt đầu từ rấtsớm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận