Chương 667

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 667

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa rồi còn ngụy trang thành dân bản xứ g͙ià yếu bệnh tật, giờ phút này lại ghé vào bên cạnh xe, nổ súng hàng loạt vào bánh xe đối phương. Lần này xe đã chết máy.
Thore giận dữ, Giang Khải Minh càng điên cuồng hơn chộp lấy súng của hắn ta.
Lục Dã lập tức hô một tiếng “Lão Dư ”
Mượn xe yểm hộ lão Dư và Tiêu Nhiên lập tức rút lui, lăn vào tɾong lùm cây. Mà chỉ cách vài giây, chiếc xe vắt ngang con đường nhỏ kia tɾong nháy mắt bị bắn thành cái sàng.
Lực sát thương của súng bắn tỉa vượt xa súng lục, Giang Khải Minh còn đang chĩa thẳng về phía xa, muốn khiến bọn họ có đi không có về.
Lục Dã mượn gầm xe yểm hộ, bóp cò, nhanh chóng bắn rơi súng tɾong tay Giang Khải Minh, chỉ nghe thấy “Bang bang” hai tiếng, bàn tay Giang Khải Minh máu tươi đầm đìa.
“Con mẹ nó ”
Nhưng còn chưa kịp phẫn nộ, tɾong gió có mùi thuốc súng truyền đến, Thore nhận ra có điểm không đúng.
“Xuống xe Đều xuống xe cho tao ”
Thomas nhanh chóng rút lui xuống xe, người ngồi ở chiếc xe phía sau chưa kịp trốn thoát trực tiếp chìm vào tɾong biển lửa the0 bình xăng bay tới.
Giang Khải Minh bắn liên tiếp mấy phát, trực tiếp bắn Lục Dã đang nằm rạp phía sau xe.
Nhưng có những người khác yểm hộ, lão Dư bóp cò, trực tiếp bắn rơi súng tɾong tay hắn.
Miệng Giang Khải Minh không ngừng mắng chửi, giơ súng bắn tỉa lên kẹp vào cánh tay trái, chỉ nghe thấy bang bang vài tiếng, ngay cả rừng cây cũng trực tiếp bốc cháy.
Đột nhiên, một bóng người nhảy tới, vắt người vào từ cửa sổ thủy tinh vỡ nát, Lục Dã đá một cước vào đầu hắn.
Giang Khải Minh muốn rút súng ra, lại bị anh chặn cổ tay, tɾong lúc đánh nhau hai người trực tiếp lăn xuống xe.
Tay Giang Khải Minh đau dữ dội, đá một cước vào bụng anh.
Sau khi Lục Dã cau mày chịu đựng, khống chế súng tɾong tay hắn, bóp cò súng, chỉ nghe bang bang bang vài cái, toàn bộ đạn đã hết.
Anh vung quyền đấm ma͙nh vào ót Giang Khải Minh, tay trái Giang Khải Minh vốn bị thương, đánh trả bằng một tay khó khăn, ͼhân phải kiềm chế đối phương, lại bị cánh tay Lục Dã bóp cổ, hung hăng đụng vào gốc cây.
Trong nháy mắt Giang Khải Minh xụi lơ như bùn nhão.
Lục Dã dùng dây thừng quấn lấy cánh tay hắn, giữ chặt hắn trên mặt đất.
Thore đã bị Tiêu Nhiên chế ngự.
Giúp Giang Khải Minh chạy trốn khắp nơi hơn một năm nay, vài thủ hạ bẻ gãy tay hắn ta, Thore đã sớm sinh lòng bất mãn. Căn bản ngay cả giao thủ cũng chưa được mấy chiêu đã trực tiếp đầu hàng.
Lục Dã xách một đống bùn nhão Giang Khải Minh lên, còng tay lại.
“Con mẹ nó, mày cố ý dụ tao chạy tới Mexico đúng không?”
Giang Khải Minh phun ra máu loãng, lúc này mới tỉnh lại.
Khó trách nửa tháng trước mấy lần the0 dõi ở Los Angeles đều không đến nơi đến chốn, khiến cho hắn một đường trốn thoát thuận lợi, chưa từng chạm mặt.
Lục Dã từ chối cho ý kiến.
“Ai bảo ông ngu xuẩn, chỗ nào có lỗ thì chui vào đó.”
Lệnh truy nã màu đỏ ở nước khác không có hiệu lực pháp luật, bắt người gây ồn ào huyên náo tɾong thành phố nhất định sẽ khiến cảnh sát Mỹ chú ý, thay vì nhiều lần đánh du kích với Giang Khải Minh, không bằng dụ Giang Khải Minh chạy trốn khỏi Mexico, sau khi hắn phải đi qua rừng mưa Hoắc Hà thì phụckích.
Sắc mặt Giang Khải Minh càng thêm dữ tợn.
Lục Dã cũng không rảnh để ý đến hắn.
Cảnh sát tham gia nhiệm vụ lần này ngoại trừ trông coi Giang Khải Minh thì lão Dư đang thay lốp xe bị đạn bắn thủng.
Lục Dã và mấy người còn lại bàn bạc đối sách, vừa rồi tiếng súng vang vọng bốn phía, sợ rằng đã khiến người dân kinh động, nơi đây không nên ở lâu, ở lại nữa chỉ sợ sẽ trở thành bia ngắm sống.
“Lục Dã, ông đây đã chạy khỏi đất nước rồi mà mày còn bám lấy tao không buông, lo lắng cho tao như vậy sao.” Giang Khải Minh cười nói, “Trung Quốc nhiều phạm nhân như vậy có thể lấp đầy bảng thành tích của mình, hết lần này tới lần khác phải gây khó dễ cho tao, không phải là bởi vì con điếm kia sao?”
Ánh mắt Lục Dã âm trầm nhìn hắn chằm chằm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận